Câu chuyện về nữ giao liên Nguyễn Thị Thu Cúc (Trị Thiên – Huế)
“Người con gái giữ bí mật dưới vành nón lá”
Câu chuyện về nữ giao liên Nguyễn Thị Thu Cúc (Trị Thiên – Huế)
Trời Huế những năm 1968 đỏ rực như than hồng. Bom cày nát từng thửa ruộng, từng mái nhà. Ấy vậy mà giữa bão lửa ấy, có một cô gái mới 18 tuổi tên Nguyễn Thị Thu Cúc, dáng người nhỏ thó, bước đi nhẹ như sương sớm. Cô là giao liên – người đưa thư, chuyển tin mật cho lực lượng cách mạng.
Mỗi ngày, Cúc đội chiếc nón lá đã sờn, trong vành nón khâu một đường chỉ nhỏ. Ít ai biết dưới đường chỉ ấy giấu những mật lệnh tối quan trọng. Cô băng qua cánh đồng bị bom vùi, lội qua sông Ô Lâu, men theo đường mòn xuyên rừng, mưa trút xuống lạnh buốt, đạn đuổi sau lưng như ong vỡ tổ.
Có lần, địch bất ngờ chặn đường. Tên lính Mỹ soi đèn pin vào mặt cô, hỏi giọng nghi ngờ:
— Con đi chi giữa khuya ri?
Cúc cười nhẹ, đôi mắt thẳng như mũi tên:
— Dạ, con đi tìm trâu lạc.
Tên lính quét đèn quanh người cô, rồi gạt tay bỏ đi. Chúng đâu biết vài giờ sau, những mật lệnh trong chiếc nón mỏng manh ấy đã đến đúng tay chỉ huy, góp phần giữ vững trận địa ở chiến khu Trị Thiên trước một đợt càn lớn.
Ngày 12/5/1968, địch bắn pháo cấp tập vào tuyến đường giao liên. Cúc bị trúng mảnh pháo, ngã xuống giữa rừng tranh còn thơm mùi nắng cuối chiều. Chiếc nón lá văng ra, lật ngửa. Những tờ giấy mật chưa kịp chuyển bay lả tả như những cánh bướm.
Đồng đội tìm thấy cô, nét mặt vẫn bình thản như đang ngủ. Họ ôm chiếc nón vào ngực, nước mắt lăn dài nhưng không ai khóc thành tiếng. Bởi họ hiểu:
Một giao liên ngã xuống, con đường kháng chiến vẫn phải mở ra.
Tên tuổi cô được khắc lên tấm bia nhỏ trong cánh rừng xưa. Người dân quê vẫn nhắc:
“Con Cúc nhỏ vậy mà gan cùng trời.”



