Bài viết

Câu chuyện về nữ tu Josephine Mai Thị Mậu – hơn nửa thế kỷ gieo lại niềm tin cho những phận đời bị lãng quên

Gia Lai07/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của nhiều bệnh nhân phong ở Di Linh (Lâm Đồng), có một người phụ nữ đã dành trọn cuộc đời mình để ở lại nơi không ai muốn đến. Bà là Josephine Mai Thị Mậu, một nữ tu bình dị nhưng mang trong mình một trái tim lớn lao của lòng nhân ái.

Sinh năm 1941 tại Nam Định, tuổi thơ của bà không có gì đặc biệt. Nhưng chính một lần theo bạn vào bệnh viện thăm bệnh nhi đã thay đổi cả cuộc đời bà. Nhìn những đứa trẻ đau đớn vì bệnh tật, bà chợt hiểu rằng mình muốn sống một cuộc đời khác – một cuộc đời để chăm sóc những con người yếu đuối và thiệt thòi nhất.

Sau khi tốt nghiệp, bà quyết định gia nhập dòng Nữ tử Bác ái Thánh Vinh Sơn và bắt đầu hành trình dấn thân cho sứ mệnh ấy.

Năm 1968, bà được phân công về Trại phong Di Linh. Đó là nơi heo hút, tách biệt, nơi những bệnh nhân phong từng bị xã hội xa lánh. Nhưng với sơ Mậu, nơi ấy không phải là điểm kết thúc, mà là nơi bắt đầu của tình thương.

Từ sáng sớm đến chiều muộn, hình ảnh người nữ tu lặng lẽ bên giường bệnh đã trở nên quen thuộc. Bà chăm sóc từng vết thương, lo từng bữa ăn, từng đôi dép cho bệnh nhân để họ có thể đi lại bớt đau đớn. Nhưng điều quan trọng hơn cả là bà luôn giữ cho họ niềm tin rằng họ vẫn có giá trị, vẫn xứng đáng được sống như những con người bình thường.

Không chỉ dừng lại ở việc chữa bệnh, bà còn mở những lớp học nhỏ trong trại phong. Không giáo án, không bảng đen đúng nghĩa, nhưng bà cùng các nữ tu khác kiên nhẫn dạy chữ, dạy tính cho con em bệnh nhân. Nhiều đứa trẻ lớn lên trong trại phong đã biết đọc, biết viết, và có người sau này trở thành cán bộ y tế quay lại phục vụ chính nơi mình sinh ra.

Bà cũng là người góp phần xây dựng một khu dân cư mới cho những bệnh nhân đã khỏi bệnh tại xã Gia Hiệp. Ở đó, hơn 135 gia đình được cấp đất, được hướng dẫn trồng cà phê, chăn nuôi, từng bước tự lập cuộc sống mới. Từ những phận đời từng bị cách ly, họ đã có cơ hội trở lại hòa nhập với cộng đồng.

Suốt hơn nửa thế kỷ, sơ Mậu sống giữa trại phong như một người mẹ thực sự. Không chỉ chữa lành vết thương trên cơ thể, bà còn chữa lành những vết thương trong tâm hồn. Vì thế, bệnh nhân nơi đây vẫn gọi bà bằng cái tên thân thương: “Mẹ Mậu”.

Với những cống hiến âm thầm nhưng bền bỉ ấy, bà được Nhà nước trao tặng Huân chương Lao động hạng III và danh hiệu Anh hùng Lao động. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất đối với bà không nằm ở những tấm huân chương, mà chính là ánh mắt bình yên của những con người từng tuyệt vọng nay đã tìm lại được cuộc sống.

Cuộc đời của Josephine Mai Thị Mậu là minh chứng rằng lòng nhân ái có thể vượt qua mọi ranh giới của bệnh tật, định kiến và nỗi sợ hãi. Và giữa núi rừng Di Linh, bà đã lặng lẽ viết nên một “thời hoa lửa” của riêng mình – không phải bằng súng đạn, mà bằng tình thương không giới hạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn