Câu chuyện về nước láng giềng
Thực hiện lời căn dặn của Bác Hồ: "Giúp bạn là tự giúp mình", với phương châm "đánh địch từ xa", ta đã chủ động phối hợp với bạn mở chiến dịch này. Hàng trăm cán bộ, chiến sĩ Công an vũ trang Lai Châu được huy động tham gia chiến dịch.
Khó khăn lớn nhất là đảm bảo hậu cần. Phương tiện vận chuyển hiện đại nhất chỉ là ngựa thồ.Mà cũng chỉ đi được vào mùa khô. Từ thị xã Lai Châu ( nay là phường Mường Lay thuộc tỉnh Điện Biên) đến ngã ba biên giới A Pa Chải, đoạn đường chưa đến 200 cây số mà đi bộ phải mất 9 ngày. Thời đó dọc tuyến biên giới
Việt-Lào rất ít dân. Tôi nhớ thuộc lòng các bản nghỉ đêm dọc đường:Mường Tùng, Nậm he,Mường Chà, Nà Khuyết, Quảng Lâm, Mường Toong, Mường Nhé, Phu Phang, Trung Chải,Leng Su Xin,A Pa Chải Không đi sớm hoặc không nghỉ lại sớm chỉ còn cách là ngủ rừng! Các anh ngành hậu cần tính toán: một dân cộng gánh được 20 cân gạo, xuất phát từ thị xã Lai Châu, đến khi nhập được vào kho hậu cần tiền phương thì chỉ còn 5 cân gạo. Đó là những người khỏe đi liên tục. Nếu phải nghỉ dọc đường thì phải mất mười, mười một ngày. Chỉ có đường mòn và đi bộ. Từ A Pa Chải sang Sở chỉ huy tiền phương chiến dịch phải leo núi hai ngày nữa.Mà đường mòn cũng không có,cứ theo bản đồ cắt rừng mà đi .Tất cả tư trang,vũ khí, lương thực, nồi niêu, soong chảo...quấn quanh người chiến sĩ .Phải nói ta thắng địch trước hết ở ý trí gan góc phi thường, và bản lĩnh chịu khó, chịu khổ,dầu dãi đã trải qua rèn luyện dày dạn của người chiến sĩ biên phòng..
Chiến sự diễn ra gần như một chiều.Địch chưa đánh đã tan. Thế mới lạ.Cứ nghe tin có bộ đội xuất hiện là địch tháo chạy, số ngoan cố thì trốn chạy vào rừng sâu, hang thắm. Số nhút nhát thì dấu súng, trở về sống trà trộn với dân bản.
Lào cũng rất đặc biệt .Dân theo đạo Phật, rất từ bi, bác ái. Chính phủ trung ương thì có ba phái. Dân không ghét bộ đội Việt. Đùm bọc bộ đội Pa thét Lào.Nhưng cũng không từ chối lũ phỉ. Bởi phỉ cũng từ dân bản mà ra ! Do bị phinh phờ, bị mua chuộc, dụ dỗ mà theo địch. Cho nên còn điều đặc biệt hơn là mấy chục năm chiến tranh nhưng nước Lào không có ác ôn ! Vì thế ta phải khôn khéo tranh thủ các chức sắc trong bản. Ly gián, phân hóa kẻ thừ. Dòng dã nhiều tháng trời, tình hình mới chuyển biến có lợi cho ta.Với phương châm tác chiến lấy vũ trang làm áp lực, lậy công tác vận độngquần chúng làm trung tâm, chúng tôi đã chia các lực lượng thành những phân đội nhỏ về sống với dân. Vùng này hầu như không có dân Lào Lum. Chi có Lào Thênh và Lào Sủng. Khắp các bản A Gia, Khánh Mua, Ta Tân, Sen Bun... bản đông nhất cũng chỉ vài chục nóc nhà. Dân nghèo, đút bữa quanh năm. Chúng tôi cùng ăn củ mài, củ bấu với dân. "Hạt muối cắn đôi, cọng rau bẻ nửa" là thể. Khi đã thu phục được lòng dân thì manh nha những hang 0 thổ phi lần lần cũng được bóc tách, số đông tàn phi do lầm đường lạc lối thì dùng chính sách khoan hồng, cho gia đình vợ con thuyết phục rồi tự giác mang vũ khí ra nộp cho bộ đội.Số còn lại,ngoan cố thì kiên quyết truy bắt...
'Những cuộc truy lùng vây bắt bọn tàn phi ở vùng đông bắc Lào không đơn giản. Mặc dù chúng tôi đã từng truy lùng bọn biệt kích, thám báo vùng núi ràng Tây Bắc không ít. Nhưng đó là đất mình, dân mình. Bọn địch thì mới thâm nhập vào đất ta nên rất lạ lẫm, sợ hãi. Đây thì ngược lại, địch là người bản xứ, thông thạo địa hình .Ta thì ngoài mưu trí và quyết tâm còn mọi cái đều mới bắt đầu.
Cuối mùa khô 1968, chỉ sau mấy tháng ta đã làm chủ hoàn toàn một vùng rừng núi rộng lớn của Phong Sa Lỳ. Toàn tuyến biên giới Việt -Lào địch đã bị đầy ra xa hàng trăm km. Nhưng trùm phi Vàng Pao và phái hữu được Mỹ hà hơi tiếp sức vẫn hết sức ngoan cố. Chúng lập phòng tuyến sông Nậm u, hòng ngăn ta đánh sang phía tây; dùng trực thăng thả dù tiếp tế cho bọn tàn phỉ. Không từ bỏ âm mưu tái chiếm..Bộ chỉ huy chiến dịch lệnh cho các cánh quân bằng mọi cách phải truy lùng tiêu diệt bằng được lũ tàn quân,mở rộng và củng cố vùng giải phóng trước mùa mưa...


