Cựu chiến binh

Câu chuyện về ông Bùi Công Lợi Người lính trẻ sống sót giữa lửa đạn biên giới phía Bắc

Người lính trẻ sống sót giữa lửa đạn biên giới phía Bắc

Lào Cai28/11/2025Phạm Thu Hà (Đoàn xã Trấn Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện về ông Bùi Công LợiNgười lính trẻ sống sót giữa lửa đạn biên giới phía Bắc

Sinh ra ngày 20/11/1957, ông Bùi Công Lợi lớn lên trong thời kỳ đất nước còn dở dang hành trình bảo vệ độc lập. Tuổi thơ của ông gắn liền với tiếng loa, tiếng máy bay và nỗi mất mát âm thầm của những con người nơi hậu phương. Chính bối cảnh ấy đã gieo vào lòng chàng thanh niên trẻ tinh thần xung phong, sẵn sàng đi bất cứ đâu khi Tổ quốc cần.

Năm 1975, dù chưa đủ 18 tuổi, ông Lợi đã mạnh dạn viết đơn xin nhập ngũ. Khát vọng cống hiến và trách nhiệm với quê hương khiến ông không thể đứng ngoài cuộc. Tháng 4 năm 1975, lời mong mỏi của ông thành hiện thực khi chính thức được khoác lên mình bộ quân phục, biên chế về Sư đoàn 304, huấn luyện tại Thái Nguyên. Những tháng ngày ấy, chàng tân binh trẻ rèn từng bước hành quân, từng bài bắn súng, từng kỷ luật nghiêm. Ông thường kể rằng chính giai đoạn ấy đã giúp ông có đủ ý chí để đứng vững trước những năm tháng chiến tranh sau này.

Đầu năm 1979, tiếng súng chiến tranh lại dội về từ biên giới. Khi chiến sự bùng nổ dữ dội ở Cao Bằng, ông Lợi – lúc đó là Hạ sĩ y tá Đại đội 10, Tiểu đoàn 3 – nhận lệnh lên đường. Ông cùng đồng đội chốt giữ tại đồi Mâm Xôi, gần Cao điểm 244, khu vực Khau Chỉa bên bờ sông Bằng Giang. Đó là nơi ngày đêm vang tiếng pháo, là tuyến đầu mà mỗi tấc đất đều được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sinh mạng.

Trong một trận đánh ác liệt vào sáng 21/2/1979, khi ông đang thực hiện nhiệm vụ cứu thương, một quả đạn cối nổ gần khiến hai đùi và mu bàn chân phải bị thương nặng. May mắn thay, vết thương chỉ ở phần mềm. Sau khi được băng bó sơ sài, ông vẫn cố chống gậy, tiếp tục ở lại chiến đấu cùng đồng đội – một quyết tâm mà đến nay, chính ông cũng không hiểu mình lấy từ đâu ra nghị lực.

Một tuần sau, vết thương nhiễm trùng nặng buộc đơn vị phải cho ông lui về tuyến sau. Bốn dân quân địa phương đã cáng ông vượt rừng từ Khau Chỉa về bệnh xá đại đội quân y ở bản Chang. Tiếng đạn địch vẫn nổ đuổi theo sau lưng, còn ông, để trấn an mọi người, chỉ lặng lẽ nắm chặt khẩu AK còn vài viên đạn – phòng khi cần bảo vệ người đang cứu mình.

Ngày 02/3/1979 là ký ức mà đến tận bây giờ ông Lợi vẫn không thể quên.

Khi đơn vị trú ẩn trong hang Keng Riềng, quân địch bất ngờ mở cuộc tấn công dữ dội. Pháo đạn trút như mưa. Trong làn khói lửa, cả tổ y tá và thương binh trú trong hang đều hy sinh. Chỉ còn một mình ông Lợi – người lính trẻ đang bị thương – may mắn sống sót. Ông kể, lúc đó ông đã tự bò xuống hố phân lợn gần hang để ẩn nấp, chấp nhận mùi hôi thối đến nghẹt thở, chỉ mong giữ được mạng sống. Ông nằm bất động suốt nhiều giờ, chờ đến khi tiếng súng im dần, mới từ từ lần đường men theo vách rừng tìm về đơn vị. Đó là hành trình ông gọi là “đi trong run sợ nhưng phải sống bằng mọi giá”.

Sau nhiều tháng điều trị tại bệnh viện Quân khu I, đến tháng 2/1980, ông được phục viên trở về quê hương trong thân thể đầy thương tích nhưng tinh thần vẫn kiên cường như ngày ra trận.

Trải qua những tháng ngày khốc liệt, chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống, ông vẫn giữ trong mình tinh thần lạc quan, sự giản dị và lòng biết ơn với những người đã hy sinh để Tổ quốc được bình yên.

Ngày nay, dù đã mang trên mình thương tật của chiến tranh, ông Bùi Công Lợi – thương binh 4/4 – vẫn sống bình thản, chân thành và đầy tự hào. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học về lòng can đảm, tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về ông Bùi Công Lợi Người lính trẻ sống sót giữa lửa đạn biên giới phía Bắc | Câu chuyện thời hoa lửa