Câu chuyện về ông Cao Đắc Kiên - người lính già không còn nhớ, nhưng Tổ quốc mãi ghi ơn
Câu chuyện về ông Cao Đắc Kiên
Câu chuyện về ông Cao Đắc Kiên - người lính già không còn nhớ, nhưng Tổ quốc mãi ghi ơn
Ông Cao Đắc Kiên, sinh ngày 02/9/1945, thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn. Khi khói lửa chiến tranh lan rộng, ngày 19/6/1968, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của C4 – K4A – Đoàn 5, Thành đội Huế, mang theo trái tim tràn đấy nhiệt huyết và tinh thần quyết chiến của tuổi trẻ.
Từ 17/12/1968, ông chính thức bước vào chiến trường ác liệt. Những ngày tháng ấy, ông cùng đồng đội bám trụ trong lửa đạn miền Trung, nơi mỗi tấc đất đều phải trả giá bằng máu và sự hy sinh. Đạn bom, đói lửa, những đêm trắng phục kích hay những ngày hành quân giữa mưa bom bão đạn đã trở thành một phần ký ức của người lính trẻ.
Năm 1968, trong một trận chiến khốc liệt, ông bị đạn xuyên qua vai trái. Vết thương ấy sau này khiến ông mang thương tật hạng 3/4, là dấu tích rõ ràng nhất của những ngày đã sống giữa cái chết để bảo vệ Tổ quốc.
Dù đau đớn, ông vẫn tiếp tục bám trụ chiến trường đến 20/9/1969, hoàn thành nhiệm vụ của người lính trước khi được đưa ra điều trị. Đến tháng 2/1971, ông chính thức ra quân, trở lại cuộc sống đời thường, âm thầm lao động, cống hiến cho quê hương trong giai đoạn đất nước bước vào thời kỳ hòa bình.
Giờ đây, tuổi cao sức yếu, trí nhớ của ông không còn vẹn nguyên, những ký ức chiến trường của ông đã nhạt dần hoặc mất hẳn. Nhưng những gì ông từng trải qua, từng hy sinh, từng chịu đựng… Tổ quốc và nhân dân không bao giờ quên.
Trong những câu chuyện của đồng đội, trong hồ sơ lưu trữ, và trong nét sẹo còn hằn trên vai trái – người ta vẫn nhìn thấy cả một thời tuổi trẻ kiên trung.
Ông không còn nhớ, nhưng lịch sử nhớ.
Ông không kể được nữa, nhưng thế hệ sau sẽ kể thay ông.



