CÂU CHUYỆN VỀ ÔNG CAO THÀNH LÂM
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, mỗi người lính đi qua chiến tranh đều mang trong mình một phần xương máu và ký ức không thể nào quên. Ông Cao Thành Lâm là một trong những người con ưu tú như thế của vùng đất miền Tây sông nước.
Hành Trình Tòng Quân Đầy Tự Hào
Sinh năm 1964 tại ấp Vĩnh Hưng 2, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre (vùng đất nay thuộc xã Vĩnh Thành, tỉnh Vĩnh Long), ông Cao Thành Lâm lớn lên khi đất nước vừa lặng yên tiếng súng nhưng biên cương vẫn còn những biến động.
Tháng 8 năm 1984, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên trẻ Cao Thành Lâm đã lên đường nhập ngũ. Đó là giai đoạn thử thách cực kỳ cam go, nơi ý chí và lòng quả cảm của người chiến sĩ được rèn giũa giữa lằn ranh sinh tử.
Những Dấu Chân Trên Chiến Trường
Trong suốt gần 3 năm quân ngũ, ông đã cùng đồng đội đi qua những vùng đất gian khổ nhất. Những vết thương "phần mềm khắp cơ thể" là minh chứng sống động cho những lần giáp mặt với hiểm nguy, những trận đánh ác liệt mà ông đã tham gia.
Dù không mang trên mình những vết thương làm thay đổi hình hài, nhưng những mảnh đạn, những vết sẹo khắp cơ thể chính là "tấm huân chương đặc biệt" mà cuộc đời binh nghiệp đã khắc ghi lên người chiến sĩ ấy.
Nhập ngũ: Tháng 08/1984.
Xuất ngũ: Tháng 06/1987.
Tình trạng: Thương binh (bị thương nhiều phần mềm khắp cơ thể).
Trở Về Với Đời Thường
Tháng 6 năm 1987, ông hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về với quê hương Vĩnh Long. Rời tay súng, ông mang theo tinh thần của "Bộ đội Cụ Hồ" vào cuộc sống đời thường: cần cù, chịu khó và không khuất phục trước nghịch cảnh.
Dù những vết thương cũ đôi khi vẫn nhức nhối khi trái gió trở trời, ông Cao Thành Lâm vẫn luôn là điểm tựa vững chắc cho gia đình và là tấm gương sáng cho con cháu về lòng yêu nước và sự quả cảm.


