Câu chuyện về ông chú của tôi– Nguyễn Văn Hòa
Mỗi lần hè về, tôi lại háo hức được theo ba mẹ về thăm quê ở huyện Vĩnh Thuận. Quê hương không chỉ có những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những con kênh xanh mát uốn quanh xóm nhỏ, mà còn có chú hàng xóm – người mà tôi luôn kính trọng và yêu quý như người thân trong gia đình. Những buổi chiều yên ả, tôi thường sang nhà chú, ngồi bên hiên nghe chú kể chuyện về một thời chiến tranh gian khổ mà đầy hào hùng.
Chú Nguyễn Văn Hòa là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ tại vùng U Minh Thượng vào những năm cuối thập niên 1960. Khi ấy, nơi đây là căn cứ cách mạng quan trọng, nhưng điều kiện sống vô cùng khắc nghiệt. Rừng tràm rậm rạp, đất phèn chua, muỗi vắt dày đặc, lại thêm bom đạn của kẻ thù luôn rình rập khiến cuộc sống của những người lính vô cùng gian nan.
Chú kể rằng, ngày ấy chú là một chiến sĩ trẻ, cùng đồng đội bám trụ trong rừng sâu, vừa chiến đấu vừa giữ vững liên lạc với cơ sở cách mạng. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề: cơm thì ăn với muối, nước uống phải lọc từ kênh rạch, nhiều hôm đói lả nhưng vẫn phải hành quân xuyên rừng. Thế nhưng, trong gian khó ấy lại nảy nở tình đồng đội vô cùng thiêng liêng. Mọi người luôn chia sẻ từng hạt gạo, từng ngụm nước và sẵn sàng bảo vệ nhau trong những lúc hiểm nguy.
Những trận đánh mà chú tham gia không phải là những trận lớn vang dội, nhưng lại đòi hỏi sự kiên trì và mưu trí. Có khi là phục kích bất ngờ, có khi là bí mật tiếp cận mục tiêu trong đêm tối. Chú kể có lần cả đơn vị phải lội nước nhiều giờ liền trong rừng ngập, vừa tránh địch, vừa giữ kín tung tích. Dù gian khổ đến đâu, không ai trong số họ nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Điều khiến chú xúc động nhất khi nhắc lại chính là tình cảm của người dân Kiên Giang dành cho bộ đội. Người dân sẵn sàng che chở, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực dù cuộc sống của họ cũng rất thiếu thốn. Chú thường nói: “Không có lòng dân, chúng ta không thể vượt qua được những năm tháng khốc liệt ấy.”
Ngồi nghe chú kể chuyện trong những buổi chiều quê thanh bình, lòng tôi dâng lên niềm tự hào khó tả. Trong mắt tôi, chú không chỉ là người hàng xóm hiền lành, mà còn là một người lính dũng cảm, một nhân chứng sống của lịch sử dân tộc.
Giờ đây, chú đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng theo năm tháng. Dù không còn khỏe mạnh như xưa, nhưng mỗi lần kể chuyện, ánh mắt chú vẫn ánh lên niềm tự hào. Những câu chuyện của chú đã trở thành bài học quý giá, giúp tôi hiểu hơn về quá khứ và trân trọng cuộc sống hiện tại.
Tôi luôn tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống có ích để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Những câu chuyện của chú sẽ mãi là ký ức đẹp và là động lực để tôi vươn lên trong cuộc sống.


