Câu chuyện về Ông của tôi- 1 người lính cụ Hồ- 1 bác sỹ quân y
Ông nội tôi là Ngô Duy thông sinh năm 1945, quê ở Xã Lê Lợi – Tỉnh Hưng Yên đúng vào thời kỳ đất nước còn đầy khó khăn và bom đạn. Khi lớn lên, ông trở thành một bác sĩ quân y và tham gia phục vụ trong quân đội. Mỗi lần nghe ông kể chuyện về thời hoa lửa, em lại cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào, bởi ông không chỉ là người thân của em mà còn là một người anh hùng thầm lặng của Tổ quốc.
Ông kể rằng những năm tháng ấy, chiến trường rất ác liệt. Tiếng bom vang trời, khói súng mù mịt, nhưng dù hiểm nguy luôn rình rập, ông và các đồng đội vẫn cố gắng cứu chữa từng người lính bị thương. Ông nội nói bác sĩ quân y không chỉ cần giỏi chuyên môn mà còn phải thật gan dạ, vì nơi họ làm việc chính là ở ngay sau chiến hào, nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể bị tấn công. Có lúc đang băng bó cho thương binh thì đạn nổ gần bên, nhưng ông vẫn phải bình tĩnh để cứu người.
Ông kể ngày ấy thuốc men thiếu thốn lắm. Có khi chỉ có vài cuộn băng, vài viên thuốc, nhưng vẫn phải cố gắng xoay xở để giành lại sự sống cho các chiến sĩ. Nhiều thương binh đau đớn lắm, nhưng chỉ cần nghe ông nói “cố lên, đất nước đang cần”, họ lại mỉm cười và kiên cường chịu đựng. Những câu chuyện của ông làm em hiểu rằng lòng dũng cảm không chỉ nằm ở chiến hào mà còn ở những bàn tay âm thầm giữ lại sự sống cho người khác.
Ngoài nhiệm vụ chữa bệnh, ông nội còn cùng đồng đội khiêng thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm, đi hàng chục cây số trong rừng để tìm nơi an toàn. Mỗi lần trở về nơi trú quân, áo quần ông ướt đẫm mồ hôi, có khi dính cả máu của những người ông vừa cứu. Nhưng ông bảo chỉ cần cứu được một người là lòng ông lại thấy nhẹ nhõm.
Ông cũng kể rằng dù thời đó cực khổ, ai cũng sống với tinh thần đoàn kết và yêu thương. Bộ đội thương bác sĩ, bác sĩ thương thương binh, mọi người đùm bọc nhau như ruột thịt. Chính sức mạnh ấy đã giúp cả dân tộc vượt qua những năm tháng đau thương để đi đến ngày hòa bình.
Mỗi khi nghe ông kể chuyện, em luôn thấy trong lòng mình dâng lên sự biết ơn sâu sắc. Nhờ những người như ông – những bác sĩ quân y gan dạ, tận tụy – mà biết bao chiến sĩ được cứu sống, và nhờ họ mà đất nước mới có thể giành độc lập, để thế hệ chúng em được sống trong yên bình.
Ông nội dặn em phải biết trân trọng quá khứ, phải cố gắng học giỏi và sống có trách nhiệm. Ông nói rằng hôm nay em không phải đối mặt với bom đạn, nhưng em có thể góp phần xây dựng đất nước bằng tri thức và lòng nhân ái. Những lời dặn ấy khiến em càng thêm quyết tâm cố gắng trong học tập.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng câu chuyện về ông nội tôi – một bác sĩ quân y quả cảm – sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em. Em tự hào về ông và càng thêm yêu những trang lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.



