Thân nhân liệt sĩ, người có công

Câu chuyện về ông Hảng Dua Tủa, con liệt sĩ

Lào Cai14/05/2026Xã Púng Luông (Xã Púng Luông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về ông Hảng Dua Tủa – người con của liệt sĩ Hảng A Trừ

Ở vùng núi cao Púng Luông, nơi mây phủ quanh năm trên những thửa ruộng bậc thang, ông Hảng Dua Tủa được nhiều người biết đến là con của liệt sĩ Hảng A Trừ – một người đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh vì độc lập của Tổ quốc.

Tuổi thơ của ông Hảng Dua Tủa gắn liền với những ngày tháng thiếu vắng tình cha. Khi còn rất nhỏ, ông chỉ nhớ mang máng hình bóng người cha trong bộ quần áo chàm, đôi chân quen đi rừng và giọng nói trầm ấm mỗi khi dặn con ngoan ngoãn ở nhà với mẹ.

Những năm chiến tranh ác liệt, cha ông – liệt sĩ Hảng A Trừ – đã rời bản làng lên đường tham gia kháng chiến. Đó là thời kỳ trai bản vùng cao ai cũng mang trong mình ý chí phải góp sức giữ nước. Dù cuộc sống nghèo khó, bà con vẫn động viên nhau tiễn con em lên đường.

Ngày cha đi, mẹ ông đứng lặng bên hiên nhà, còn đứa con nhỏ là Hảng Dua Tủa chỉ biết níu lấy vạt áo cha mà chưa hiểu hết ý nghĩa của cuộc chia ly ấy.

Rồi chiến tranh kéo dài. Một ngày, tin dữ từ chiến trường gửi về bản. Liệt sĩ Hảng A Trừ đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Từ đó, gia đình mất đi người trụ cột, để lại mẹ góa con côi giữa núi rừng khắc nghiệt.

Tuổi thơ của ông Hảng Dua Tủa là chuỗi ngày lớn lên trong thiếu thốn. Từ nhỏ ông đã theo mẹ lên nương, gùi củi, trồng ngô, đào măng để phụ giúp gia đình. Những đêm đông rét buốt nơi vùng cao, hai mẹ con quây quần bên bếp lửa, nghe mẹ kể chuyện về người cha liệt sĩ chưa từng trở về.

Mẹ ông thường nói:

“Cha con mất vì đất nước, nên con phải sống cho xứng đáng.”

Chính lời dặn ấy đã trở thành động lực giúp ông vượt qua khó khăn.

Dù lớn lên không có cha bên cạnh, ông Hảng Dua Tủa luôn tự hào vì mình là con của liệt sĩ. Ông sống chăm chỉ, thật thà, chịu khó lao động và luôn được bà con trong bản quý mến. Với ông, sự hy sinh của cha không chỉ là mất mát của riêng gia đình mà còn là niềm tự hào lớn lao của cả dòng họ và quê hương.

Mỗi dịp ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, ông lại thắp nén hương tưởng nhớ cha mình. Trong ký ức của ông, người cha liệt sĩ Hảng A Trừ tuy chưa từng trở về nhưng vẫn luôn hiện diện như một điểm tựa tinh thần thiêng liêng suốt cả cuộc đời.

Ngày nay, quê hương Púng Luông đã đổi thay nhiều. Đường đã mở tới bản, trẻ em được đi học, cuộc sống khấm khá hơn trước. Nhưng những câu chuyện về liệt sĩ Hảng A Trừ và người con Hảng Dua Tủa vẫn được bà con nhắc lại như lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ công lao của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về ông Hảng Dua Tủa, con liệt sĩ | Câu chuyện thời hoa lửa