Câu chuyện về ông lái đò đưa bộ đội qua sông Thạch Hãn
Câu chuyện về ông lái đò đưa bộ đội qua sông Thạch Hãn

“Cha con lão ngư dân Triệu Phong chở bộ đội và vũ khí tiếp sức cho Thành Cổ Quảng Trị” do nhà báo Đoàn Công Tính chụp năm 1972
Dòng sông Thạch Hãn chảy lặng lẽ qua mảnh đất Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Hôm nay, con sông hiền hòa soi bóng mây trời, nhưng đã có một thời, nơi đây là chiến trường khốc liệt, thấm đẫm máu xương của biết bao chiến sĩ. Giữa khói lửa chiến tranh ấy, hình ảnh ông lái đò thầm lặng đưa bộ đội qua sông Thạch Hãn đã trở thành một câu chuyện xúc động, tượng trưng cho sự hi sinh âm thầm mà cao cả của người dân Việt Nam trong những năm tháng gian lao.
Ông chỉ là một người dân chài bình thường, sống bằng nghề chèo đò trên sông Thạch Hãn. Cuộc sống của ông gắn liền với con nước lên xuống, với mái chèo gỗ đã mòn theo năm tháng. Khi chiến tranh lan tới, bom đạn cày xới đôi bờ sông, ông hiểu rằng dòng sông quen thuộc của mình không còn chỉ là nơi mưu sinh, mà đã trở thành con đường sinh tử của bộ đội ta.
Những đêm tối không trăng, sương phủ mịt mù trên mặt nước, ông lặng lẽ chèo đò đưa từng tốp chiến sĩ vượt sông. Không đèn, không tiếng động, chỉ có nhịp chèo khẽ khàng và hơi thở nén chặt của những người lính trẻ. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy, bởi máy bay địch có thể quần thảo bất cứ lúc nào, pháo bắn xuống không báo trước. Chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả con đò chìm trong bom đạn.
Có những đêm, pháo sáng xé toạc bầu trời, mặt sông loang loáng ánh lửa. Ông vẫn bình tĩnh ghì chặt mái chèo, đưa bộ đội áp sát bờ, che chở họ bằng chính thân mình. Có khi bom rơi rất gần, sóng nước dập dềnh tưởng chừng lật úp con đò nhỏ bé. Nhưng ông vẫn không quay đầu. Ông hiểu rằng, nếu chùn bước, sẽ có những người lính không kịp ra trận, và có thể cả chiến dịch sẽ bị ảnh hưởng.
Ông không bao giờ hỏi tên những người lính mình chở. Họ đến lặng lẽ, rời đi vội vã, chỉ kịp trao nhau ánh mắt tin tưởng. Có người ra đi rồi mãi mãi không trở về. Có người sau này chiến thắng, quay lại tìm ông, nhưng chỉ còn dòng sông lặng lẽ chảy. Ông nói đơn giản: “Bộ đội cần qua sông thì tôi chở. Còn sống là còn chèo.”
Có lần, giữa lúc đưa bộ đội sang bờ bên kia, địch phát hiện, pháo bắn dữ dội. Một số chiến sĩ hi sinh ngay trên sông. Ông nén đau thương, cắn chặt răng tiếp tục chèo, đưa những người còn lại sang bờ an toàn. Đêm ấy, khi trở về, ông lặng lẽ thắp nén hương bên bờ sông, coi những người lính hi sinh như người thân ruột thịt của mình.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình. Ông trở về với mái chèo cũ, sống cuộc đời bình dị như bao người dân khác. Không huân chương rực rỡ, không lời ca ngợi ồn ào, nhưng trong lòng những người lính từng được ông đưa qua sông, ông mãi mãi là một người anh hùng. Dòng sông Thạch Hãn hôm nay vẫn chảy, mang theo ký ức về những chuyến đò không số, về một con người lặng lẽ hi sinh vì Tổ quốc.
Câu chuyện về ông lái đò đưa bộ đội qua sông Thạch Hãn nhắc nhở chúng ta rằng: trong chiến tranh, không chỉ có những người cầm súng mới là anh hùng. Những người dân bình thường, với tấm lòng yêu nước và sự hi sinh thầm lặng, cũng đã góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc Việt Nam.



