Câu chuyện về ông ngoại – Kiều Văn Đạt (Phần 3) Một lần đối mặt giữa ranh giới sống và chết
Sau mỗi câu chuyện, ông ngoại tôi thường bảo: “Chiến tranh không chỉ là những trận đánh thắng, mà còn là những lúc con người phải đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.” Và rồi, ông kể cho tôi nghe về một lần như thế – một lần mà ông nói, nếu chỉ chậm một chút thôi, có lẽ ông đã không còn ngồi đây để kể lại. Đó là vào đầu năm 1968, khi chiến sự ngày càng ác liệt. Đơn vị ông nhận nhiệm vụ vận chuyển tài liệu quan trọng qua một vùng bị địch kiểm soát gắt gao. Con đường đi phải băng qua những cánh đồng trống, xen kẽ là các rạch nước và những khu rừng dừa thưa – nơi rất dễ bị lộ nếu có ánh sáng hoặc tiếng động. Ông và một người đồng đội được giao nhiệm vụ đi trước, trinh sát và dẫn đường. Trời lúc ấy gần sáng, sương mù phủ dày, tưởng chừng là một lớp màn che chắn, nhưng cũng khiến tầm nhìn hạn chế. Khi đang lội qua một con mương nhỏ, ông bất chợt phát hiện dấu vết lạ – những vết giày còn mới in trên bùn. Ông lập tức ra hiệu dừng lại. Hai người nằm rạp xuống, nín thở quan sát. Chỉ vài phút sau, một toán lính địch xuất hiện cách đó không xa. Tim ông đập mạnh đến mức ông nói rằng tưởng như đối phương cũng có thể nghe thấy. Khoảng cách quá gần, nếu di chuyển lúc đó chắc chắn sẽ bị phát hiện. Không còn cách nào khác, ông và đồng đội quyết định ngâm mình dưới nước, chỉ chừa phần mũi để thở. Nước lạnh buốt, bùn lún đến tận ngực, côn trùng bám đầy người, nhưng họ không dám nhúc nhích. Ông kể, đó là khoảng thời gian dài nhất trong đời ông – dù thực tế chỉ khoảng hơn một giờ. Mỗi giây trôi qua đều nặng nề. Có lúc ông cảm giác mình không thể chịu nổi nữa, nhưng chỉ cần nghĩ đến nhiệm vụ, nghĩ đến đồng đội phía sau đang chờ tín hiệu an toàn, ông lại cố gắng chịu đựng. May mắn thay, toán lính địch sau đó rời đi. Khi chắc chắn an toàn, ông và đồng đội mới từ từ ngoi lên. Cả hai người run lên vì lạnh, người đầy bùn đất, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự sống – một cảm giác mà ông nói là không thể diễn tả bằng lời. Sau đó, họ hoàn thành nhiệm vụ, đưa được tài liệu đến nơi an toàn. Khi trở về, đơn vị ai cũng lặng đi khi nghe kể lại. Không phải vì sợ hãi, mà vì ai cũng hiểu rằng trong chiến tranh, sự sống đôi khi chỉ cách cái chết một quyết định nhỏ, một khoảnh khắc giữ vững hay buông xuôi. Ông ngoại tôi kết thúc câu chuyện bằng một giọng trầm lại:
“Lúc đó ông không nghĩ mình anh hùng gì đâu. Chỉ nghĩ đơn giản là phải sống, để còn làm nhiệm vụ, còn gặp lại đồng đội, còn trở về với gia đình.” Tôi ngồi bên ông, lặng im nghe từng lời. Tôi nhận ra rằng, phía sau những câu chuyện bình dị ấy là biết bao lần ông đã bước qua lằn ranh sinh tử. Và điều khiến tôi xúc động nhất không phải là sự nguy hiểm, mà là ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm mà ông luôn giữ vững. Những câu chuyện của ông không chỉ giúp tôi hiểu về chiến tranh, mà còn dạy tôi cách trân trọng cuộc sống – bởi có những người đã phải đánh đổi cả tuổi trẻ, thậm chí là mạng sống, để đổi lấy bình yên mà tôi đang có hôm nay.


