Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN VỀ ÔNG PHẠM NGỌC KỶ - NGHỊ LỰC PHI THƯỜNG CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH

Hải Phòng10/01/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Ngọc Kỷ, trú tại xã An Hưng, TP. Hải Phòng, là thương binh hạng 1/4, mang trên mình những hậu quả nặng nề của chiến tranh khi đôi chân bị “cắt cúp” đến phần đùi, minh chứng sống động cho sự hy sinh của những người lính trên mặt trận.

Năm 1978, khi tròn 19 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Sau hai tháng huấn luyện tại miền Bắc, ông được điều động sang bảo vệ biên giới phía Tây Nam Tổ quốc, thuộc Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 3 (Đoàn B30, Quân khu 9). Chưa đầy một năm sau, khi đất nước Campuchia rơi vào cảnh diệt chủng dưới chế độ Pol Pot, ông cùng đồng đội được lệnh tham gia chiến dịch quốc tế, giải phóng dân tộc Campuchia.

Ông vẫn nhớ rõ trận chiến tại Công Pông Xpư, nơi bước ngoặt thay đổi cả cuộc đời mình. Thị trấn nhỏ này có vị trí chiến lược quan trọng, là nơi địch tập trung lực lượng, bảo vệ tuyến tiếp vận và thiết lập trận địa phòng thủ dày đặc. Khi quân ta tiếp cận, các tuyến phòng thủ của địch gồm súng máy, súng cối và mìn bẫy bố trí khắp nơi. Chiến sĩ phải băng qua những cánh đồng trống, rừng rậm xen hố bom, hố mìn, từng bước tiến công đều đối mặt nguy hiểm sống còn.

Trong một đợt tấn công quyết liệt, khi đơn vị vượt qua cánh đồng trống để tiếp cận trận địa chính, địch bất ngờ bắn phá dữ dội bằng súng cối và súng máy hạng nặng. Một quả đạn pháo trúng khu vực phía sau, mảnh sắt văng ra găm vào cuối cột sống của ông, khiến ông gục xuống ngay lập tức. Ông cảm nhận cơn đau xé cơ thể và mất hoàn toàn cảm giác ở hai chân. Đồng đội nhanh chóng đưa ông vào hầm cứu thương dã chiến gần đó, nhưng lúc ấy sự sống của ông treo lơ lửng.

Dù bị thương nặng, ông vẫn giữ bình tĩnh, quan sát xung quanh và động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Cuối cùng, lực lượng ta chiếm được trận địa, giải phóng thị trấn, mở đường cho các mũi tiến công tiếp theo, nhưng ông phải nhờ đồng đội khiêng ra tuyến sau để điều trị. Vết thương nghiêm trọng khiến hai chân liệt hoàn toàn, và suýt nữa đã cướp đi khả năng sinh hoạt bình thường.

Sau hơn ba năm điều trị tại Bệnh viện 121, ông trở về quê hương khi đất nước bước vào thời kỳ Đổi mới, gắn bó trọn đời với chiếc xe lăn nhưng không khuất phục số phận. Với nghị lực phi thường, ông đã từng bước lập nghiệp, xây dựng doanh nghiệp hoạt động đa lĩnh vực, trở thành một cựu chiến binh làm kinh tế giỏi, vừa tạo công ăn việc làm, vừa góp phần thúc đẩy kinh tế địa phương.

Bên cạnh thành công trong kinh doanh, ông luôn dành tâm huyết cho công tác tri ân, đền ơn đáp nghĩa, tổ chức thăm hỏi, tặng quà cho thân nhân liệt sĩ, thương binh, bệnh binh khó khăn và trẻ em bị ảnh hưởng chất độc da cam/đi-ô-xin. Khi Hội Hỗ trợ Liệt sĩ Việt Nam được thành lập, ông kịp thời lên Hà Nội đóng góp kinh phí hỗ trợ quỹ, thể hiện tinh thần trách nhiệm với đồng đội và xã hội.

Dù gắn bó trọn đời với chiếc xe lăn, ông Phạm Ngọc Kỷ vẫn sống với tinh thần “không bỏ cuộc”, hết lòng giúp đỡ đồng đội và hướng tới những giá trị cao đẹp của cuộc sống. Ông là minh chứng sống động cho nghị lực phi thường của thương binh, cho thấy chiến tranh không thể cướp đi ý chí, bản lĩnh và lòng nhân ái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn