Câu chuyện về ông Tô Văn Kẻn trong lần đoàn xã đến tặng quà
Câu chuyện về ông Tô Văn Kẻn (thương binh thôn Đồng Cờ) trong lần đoàn xã đến tặng quà
Câu chuyện về ông Tô Văn Kẻn (thương binh thôn Đồng Cờ) trong lần đoàn xã đến tặng quà
Chiều hôm ấy, con đường nhỏ dẫn vào thôn Đồng Cờ rộn ràng hơn thường ngày khi đoàn cán bộ xã cùng đoàn thanh niên đến thăm và tặng quà gia đình ông Tô Văn Kẻn – một thương binh của thôn. Ngôi nhà đơn sơ của ông nằm cạnh hàng tre già, trước sân là chiếc bàn gỗ nơi ông thường ngồi uống trà mỗi ngày.
Khi đoàn đến, ông Kẻn đang tỉa lại luống rau sau nhà. Thấy mọi người, ông vội lau tay, nở nụ cười hiền hậu rồi mời đoàn vào nhà. Nhận món quà trên tay, ông xúc động nhưng chỉ nhẹ nhàng nói: “Quà quý nhất với tôi là sự quan tâm của chính quyền và các cháu trẻ hôm nay.”
Ngồi trò chuyện một lúc, ông bắt đầu kể về một kỷ niệm mà ông luôn nhớ mãi. Ông nói rằng trong chiến tranh, có những lúc đơn vị phải trú lại nhiều ngày trong rừng sâu, xung quanh chỉ có tiếng côn trùng và tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Những người lính trẻ khi ấy chỉ mong có một ngày được trở về quê hương, được nhìn thấy cánh đồng lúa và con đường làng yên bình. Chính niềm mong ước giản dị ấy đã giúp họ vượt qua những tháng ngày gian khổ.
Ông nhìn các đoàn viên thanh niên rồi chậm rãi nói: “Các cháu bây giờ được học hành đầy đủ, được sống trong hòa bình, đó là điều mà thế hệ chúng tôi từng ước mơ. Hãy cố gắng sống có ích, đoàn kết và biết yêu thương quê hương.”
Trước khi ra về, một bạn trẻ trong đoàn giúp ông sắp lại bàn ghế, người khác dọn lại sân nhà. Ông Kẻn đứng trước cửa, nhìn theo đoàn xã rời đi, ánh mắt đầy xúc động. Với ông, những lần thăm hỏi như vậy không chỉ là sự tri ân mà còn là cầu nối để thế hệ hôm nay hiểu hơn về quá khứ.
Câu chuyện nhỏ trong buổi tặng quà ấy đã để lại nhiều suy nghĩ cho các đoàn viên thanh niên thôn Đồng Cờ: hòa bình hôm nay là kết quả của những hy sinh thầm lặng, và trách nhiệm của thế hệ trẻ là tiếp tục gìn giữ, xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.



