câu chuyện về Phan Đình Giót
Anh Phan Đình Giót
Đó là một sự việc lịch sử hoàn toàn có thật với những chi tiết mang đậm tính sử thi xảy ra vào chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954. Lúc đó, Trung đoàn 141 thuộc Đại đoàn 312 đã được lệnh nổ súng tấn công và tiêu diệt cứ điểm Him Lam của giặc. Anh Phan Đình Giót thuộc Đại đội 58 đã triển khai đội hình và tham gia chiến đấu vào lúc 15 giờ cùng ngày. Đến giờ phái bắt đầu bắn, các chiến sĩ rút khỏi khu rừng, phối hợp với sự chi viện của pháo binh và pháo cao xạ, đồng loạt tấn công cứ điểm Him Lam. Không khí chiến đấu dâng lên mạnh mẽ, hào hùng chưa từng có từ ngày thành lập Quân đội nhân dân. Những chiến sĩ trong Đại đội 58 dũng mãnh lao lên mở đường, liên tiếp phá tan các quả bộc phá của địch. Khi đánh đến quả bộc phá thứ chín, anh Giót bị thương nặng ở đùi, nhưng anh vẫn xung phong là người tiên phong đánh quả bộc phá thứ mười. Tinh thần thép ấy đã truyền cho những người lính khác ý chí chiến đấu ngút trời, càng tiến lên ào ạt như vũ bão. Nhưng càng vào sâu cứ điểm của giặc, chúng lại càng bắn pháp mạnh hơn.Nhân vật lịch sử
Từng đợt hỏa lực của Pháp bắn xuống bội đội ta dày như mưa, khiến quân ta bị thương rất nhiều. Thấy thế, Phan Đình Giót đã dùng quả lựu đạn cuối cùng của mình đánh hỏa điểm, khiến địch tạm thời ngừng bắn. Nhưng khi quân ta tiếp tục tiến lên, thì chúng lại tiếp tục bắn pháo, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước đó. Anh Giót đã liều mình lao về phía trước, đưa tiểu liên của mình cắm vào lô cốt của giặc, bắn hết một băng đạn. Sau đó anh bị thương nặng ở vai, máu chảy đầm đìa nên ngất đi lúc nào không hay. Nhưng với ý chí chiến đấu mạnh mẽ, anh đã nhanh chóng tỉnh dậy sau đó. Lúc này, anh thấy đồng đội của mình bị chặn lại bởi một hỏa điểm đột ngột xuất hiện của giặc. Hai chiến sĩ đặt trung liên tìm cách dập hỏa điểm đó nhưng lại bị giặc bán bị thương nặng. Tình hình ngày càng nguy cấp, khi hỏa điểm càng lúc càng gây nên nhiều thương vong. Các cán bộ trung đội của anh đã bị thương vong gần hết. Phan Đình Giót tự đảm nhiệm vai trò chỉ huy quân đội, nhìn trừng trừng vào hỏa điểm của địch, rồi nằm sấp xuống mặt đất, ép người và bò nhích lên từng chút một. Máu anh nhuộm đỏ đường di chuyển nhưng anh không quan tâm. Nhờ vậy, anh đã bò được đến cạnh lỗ châu mai của giặc, rồi lấy khẩu tiểu liên mang theo bắn liên tục vào lỗ châu mai. Cứ hết băng đạn này, anh lại thay băng đạn khác. Nhưng lỗ châu mai đó vẫn nahr ra từng loạt hoat điểm ác liệt vào phía quân ta. Bỗng anh Giót như quyết tâm làm điều gì đó. Anh đứng thẳng dậy, cơ thể đẫm máu vì những lần bị thương trước đó, hét to lên “Quyết hi sinh vì Đảng, vì dân”. Nói rồi, anh rướn người, lấy đà, tay bám chặt vào thân cây gỗ quanh lõ châu mai, rồi xoay người thật nhanh, áp lồng ngực mình vào lỗ châu mai của địch. Nhờ anh, hỏa điểm mạnh nhất của Pháp bị dập tắt. Chớp lấy cơ hội, quân ra ào ạt xông lên như vũ bão, tiêu diệt cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi trong trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.



