Câu chuyện về sự hi sinh anh dũng của 10 cô gái ở ngã ba Đồng Lộc
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“ Câu chuyện về sự hi sinh anh dũng của 10 cô gái ở ngã ba Đồng Lộc”
Người viết: Vũ Lâm Phi - Học sinh lớp 6A, trường THCS Khoái Châu, xã Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên.
Chào các bạn, mình là Vũ Lâm Phi, học sinh lớp 6A trường THCS Khoái Châu. Hôm nay, trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho mọi người nghe câu chuyện về sự hi sinh anh dũng của 10 cô gái ở ngã ba Đồng Lộc.
Trong thời gian nghỉ hè vừa qua, mình được bố mẹ cho đi tham quan khu di tích ngã ba Đồng Lộc của tỉnh Hà Tĩnh. Tại đây mình đã được nghe các anh chiến sĩ kể về thời kỳ lịch sử hào hùng của dân tộc đặc biệt là sự hi sinh anh dũng của 10 cô gái ở ngã ba Đồng Lộc, đó là: Võ Thị Tần (24 tuổi, Tiểu đội trưởng), Hồ Thị Cúc (24 tuổi, Tiểu đội phó), Nguyễn Thị Nhỏ (24 tuổi), Dương Thị Xuân (21 tuổi), Võ Thị Hợi (20 tuổi), Nguyễn Thị Xuân (20 tuổi), Hà Thị Xanh (19 tuổi), Trần Thị Hường (19 tuổi), Trần Thị Rạng (18 tuổi), Võ Thị Hà (17 tuổi), họ đã hi sinh khi mới mười tám đôi mươi.
Theo lời kể, vị trí ngã ba Đồng Lộc là giao điểm của quốc lộ 15A và tỉnh lộ 2 (Hà Tĩnh). Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, mọi con đường chi viện từ Bắc vào Nam đều phải đi qua nơi đây. Chính vì sự hiểm yếu này mà không quân Mỹ đã liên tục cho máy bay ném bom đánh phá Đồng Lộc nhằm mục đích cắt đứt huyết mạch giao thông của quân dân ta hướng về miền Nam. Vì thế, Đồng Lộc còn được mệnh danh là “tọa độ chết” khi mỗi m2 nơi đây đều phải gánh tới 3 quả bom tấn. Lịch sử không bao giờ có thể quên buổi trưa định mệnh ấy, buổi trưa của ngày 24/7/1968, Tiểu đội 4 được lệnh san lấp hố bom sau khi máy bay Mỹ liên tục ném bom phá nát tuyến đường vận tải để nhanh chóng thông đường cho xe qua. Nhận nhiệm vụ xong, các cô đến hiện trường gấp rút triển khai công việc. Họ làm việc không ngơi tay, vừa cười, vừa nói và đã 3 lần các cô bị vùi lấp nhưng đều rũ đất đá đứng dậy tiếp tục làm việc. 16h30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Một quả bom rơi xuống ngay sát miệng hầm - nơi 10 cô gái của tiểu đội 4, Đại đội 552 đang tránh bom. Tất cả các chị đã hy sinh khi đang ở độ tuổi mười tám, đôi mươi và vẫn chưa có ai lập gia đình. Càng khâm phục hơn khi đến ngày thứ 3 đồng đội mới tìm thấy thi thể của chị Hồ Thị Cúc trên đồi Trọ Voi trong tư thế ngồi, đầu đội nón, bên cạnh là cái cuốc, 10 đầu ngón tay bị ứa máu vì đang bới đất để tìm đường ra. Các cô gái đã vĩnh viễn nằm lại ngã ba huyết mạch Bắc - Nam này như họ đã chung một chiến hào lúc còn sống. Các cô không chỉ hóa thành “những bông hoa bất tử” để lớp lớp con cháu mai sau luôn tưởng nhớ tri ân, mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, ý chí thép và lòng yêu nước chân thành của thế hệ đi trước.
Khi kể về câu chuyện này, mình hiểu rằng sự bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và cả tuổi xuân của bao người lính. Là học sinh, việc mình có thể làm là cố gắng học tập, sống tử tế, biết trân trọng quá khứ và tự hào về truyền thống của dân tộc Việt Nam.



