Câu chuyện về sự hy sinh của anh Ngô Bàn và chị Trần Thị Liên trong chiến thắng Đồi 10
Tháng 1 năm 1968, không khí Tết Mậu Thân cận kề nhưng vùng đất xứ dừa Hoài Nhơn lại sực nồng mùi thuốc súng. Địch đóng chốt trên đỉnh Đồi 10 điên cuồng cày ủi, bắn phá xóm làng nhằm cắt đứt đường tiếp viện của ta. Trước sự bạo tàn ấy, hàng ngàn người dân Hoài Châu dưới sự hướng dẫn của các cán bộ cốt cán đã rầm rộ tổ chức một cuộc biểu tình chính trị, tiến thẳng về phía tháp canh của giặc.
Dẫn đầu đoàn biểu tình là anh Ngô Bàn - một chiến sĩ kiên trung, tay giơ cao băng rôn vang khẩu hiệu đấu tranh, bên cạnh anh là người đồng chí Trần Thị Liên cùng "đội quân tóc dài" dũng cảm.
Bất thình lình, tiếng gầm rú của chiếc trực thăng xé toạc bầu trời. Tên quận trưởng quận Hoài Nhơn đổ quân xuống ngay tại chốt. Hắn lạnh lùng ra lệnh cho bọn lính ném lựu đạn thẳng vào giữa đoàn người để đàn áp. Một quả lựu đạn xì khói xám xịt rơi ngay trước mặt dòng người biểu tình.
Trong lằn ranh sinh tử, hiểm nguy đe dọa tính mạng của hàng trăm đồng bào, anh Ngô Bàn không một giây chần chừ. Anh hô lớn: "Đồng bào nằm xuống!" rồi nhoài người, đem cả lồng ngực của mình nằm đè lên quả lựu đạn đang xì khói. Tiếng nổ đanh gọn vang lên. Anh ngã xuống, lấy thân mình làm lá chắn sống để bảo vệ vẹn nguyên máu xương của đồng đội và nhân dân.
Chứng kiến sự hy sinh anh dũng của anh Ngô Bàn, ngọn lửa căm thù trong lòng người con gái đất dừa Trần Thị Liên bùng lên dữ dội. Chị nén đau thương, tiếp tục xông lên giật lấy băng rôn, thay anh dấn bước về phía trước. Bọn địch điên cuồng nổ súng, chị Liên trúng đạn và bị chúng bắt giữ.
Dù chịu dòng dã những trận đòn tra tấn chết đi sống lại, người con gái Hoài Châu ấy vẫn giữ vững khí tiết cho đến hơi thở cuối cùng, không hé răng khai nửa lời về cơ sở cách mạng.
Sự hy sinh của anh Ngô Bàn và chị Trần Thị Liên đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Họ ngã xuống, hòa máu mình vào lòng đất mẹ, để những rặng dừa Hoài Nhơn mãi mãi xanh tươi dưới bầu trời độc lập.
Đêm 22 rạng sáng ngày 23 tháng 7 năm 1931, trời Hoài Nhơn tối đen như mực. Giữa không gian tĩnh mịch ấy, một luồng sinh khí sục sôi cuộn chảy từ khắp các ngả đường hướng về phủ đường Bồng Sơn. Đoàn biểu tình hơn ba ngàn người - những người nông dân chân lội bùn, tay cầm giáo mác, gậy gộc - hừng hực khí thế tiến bước để phản đối sự áp bức của thực dân Pháp và phong kiến.



