Khác

Câu chuyện về thời hoa lửa

Năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi. Nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, tôi rời quê hương, rời xa người mẹ già khoát lên mình bộ quân phục đã bạc màu để lên đường tham gia Chiến Dịch Điện Biên Phủ. Dù tôi biết phía trước là gian khổ và hiểm nguy, nhưng trong niềm tin của tôi chỉ sự quyết tâm Giải Phóng Đất Nước khỏi thực dân Pháp, mang lại cho nhân dân độc lập và hòa bình. Những ngày núi rừng Tây Bắc chuyển động, chúng tôi gòng gánh, khiêng vác, đẩy xe đạp nối nhau lên Điện Biên, từng người chúng tôi

Đà Nẵng05/07/2026Hồ Hoài Thương (điện bàn đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi. Nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, tôi rời quê hương, rời xa người mẹ già khoát lên mình bộ quân phục đã bạc màu để lên đường tham gia Chiến Dịch Điện Biên Phủ. Dù tôi biết phía trước là gian khổ và hiểm nguy, nhưng trong niềm tin của tôi chỉ sự quyết tâm Giải Phóng Đất Nước khỏi thực dân Pháp, mang lại cho nhân dân độc lập và hòa bình.

Những ngày núi rừng Tây Bắc chuyển động, chúng tôi gòng gánh, khiêng vác, đẩy xe đạp nối nhau lên Điện Biên, từng người chúng tôi căng sức kéo pháo lên đèo, nước sông Đà cuộn trào khiến di chuyển thêm khó khăn nhưng chẳng ngăn được những bước chân mang theo sự quyết tâm chiến thắng của những người chiến sĩ anh dũng. Đi bộ xuyên rừng cả tháng trời, chúng tôi vượt qua những con dốc cao dựng đứng, những khe núi đầy sương lạnh. Ban ngày thì nắng như muốn thiêu cháy da thịt, ban đêm thì từng cơn gió rét quất vào da thịt đau rát, hơi lạnh như ghim thẳng vào da thịt, có hôm cả đơn vị tôi chỉ được ăn nắm cơm với muối vừng. Thế nhưng, chẳng ai nản chí, bỏ cuộc giữa chừng vì chúng tôi đều tự hiểu rằng, chuyến đi này sẽ thay đổi vận mệnh cả một đất nước. Mặc dù ai cũng mệt lả vì cả ngày phải gánh vác, đẩy xe nhưng đến khi tất cả quây quần bên ánh lửa bập bừng ở núi rừng Tây Bắc thì tiếng cười, tiếng hát vang lên giữa núi rừng như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả mọi người.

Khi vừa đặt chân đến Điện Biên, tôi không khỏi ngỡ ngàng với những hệ thống cứ điểm của quân Pháp, hầm hào, dây thép gai, xe tăng và pháo binh dày dặc khiến Điện Biên Phủ như một pháo đài không thể công phá của quân Pháp không ít chiến sĩ chúng tôi cảm thấy lo lắng nhưng rồi khi nghe khẩu hiệu “Đánh chắc, tiến chắc” thì chúng tôi như được tiếp thêm nhiều sức mạnh, ai nấy đều mang trong mình một khí thế hừng hực, quyết tâm chiến đấu để giành lấy chiến thắng cho toàn dân tộc. Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đã nói với chúng tôi, tất cả toàn thể mọi người tham gia Chiến Dịch Điện Biên Phủ rằng: “Trận này quan trọng, các chú nhất định phải đánh cho thắng” và trước lúc ra về bác nói thêm một câu rằng: “Trận này nhất định đánh cho thắng, chắc thắng mới đánh, không chắc thắng, không đánh!”

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954 trận quyết chiến lược giữa Quân Đội Nhân Dân Việt Nam và Quân Đội Viễn Chinh Pháp tại Điện Biên bắt đầu, pháo binh của ta đồng loạt nổ súng vào cứ điểm của địch. Cả mặt đất rung chuyển theo từng tiếng pháo vả tiếng hò xung phong vang dội của quân ta. Tôi cùng các đồng đội lao lên giữa những tiếng bom đạn dày đặt, khói súng mù mịt, tiếng bom đạn chói tai, nhiều đồng đội của tôi đã anh dũng hi sinh. Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh một người đồng đội thân thiết cùng đơn vị của tôi dù bản thân bị thương rất nặng vẫn cố ôm khẩu súng trên tay tiếp tục tiến đến phía trước để mặc cho bản thân đang bị thương, tiếp tục chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chính sự hi sinh ấy đã làm tôi không khỏi đau buồn nhưng cũng chính vì sự hi sinh đến phút cuối của người đồng đội ấy khiến tôi càng quyết tâm phải giành chiến thắng. Sau nhiều giờ chiến đấu ác liệt, đối diện với sinh tử, lá cờ ‘Quyết chiến quyết thắng’ của quân ta tung bay trên đồi Him Lam

Những ngày tiếp theo, cuộc chiến càng trở nên khốc liệt hơn. Chúng tôi phải đào hào xuyên đêm để tiếp cận gần quân địch. Có hôm trời mưa, bùn đất ngập đến đầu gối, ai cũng đều mệt rã rời nhưng vẫn cố gắng bám trụ, tiếp tục đào hào. Bởi ai trong chúng tôi đều hiểu rằng, lùi bước ngay bây giờ thì tất cả sự hi sinh của đồng đội, những công sức kéo pháo vượt sông, hay cả những đêm chịu gió rét đều trở nên vô nghĩa. Và rồi người dân từ khắp nơi cũng góp sức cho chiến dịch, các mẹ gửi gạo, các chị gùi đạn ra mặt trận, các thanh niên xung phong mở đường xuyên núi. Tất cả đều hướng về sự chiến thắng

Suốt đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954 , tiếng súng của quân ta từ tất cả các trận địa xa gần bắn vào Mường Thanh không lúc nào ngớt. Lúc trời mờ sáng, thì ngọn đồi số 5 ở phía Đông đã lọt vào tay quân ta. Đồn Nà Nọng ở Tây Nam Mường Thanh cách chỉ huy sở Đờ Cát- tơ- ri chưa đầy 300 thước, cũng bị tiêu diệt. Máy bay khu trục của địch lồng lộn trên không, hàng trăm bom nặng trút xuống vào trận địa quân ta và cả quân địch. Quân địch nhiều lần phản kích nhưng từ lớp này đến lớp khác bị tiêu diệt ngay trên bờ sông Mường Thanh, tuy vậy nhưng đồng đội của tôi vẫn có người bị thương nặng.

Ngày 7 tháng 5 năm 1954 vào lúc 15 giờ chiều, quân ta mở đợt tấn công mới. Chỉ trong vài phút, quân ta đã giải quyết xong, quân địch còn sống sót kéo cờ trắng ra hàng. Ngay khi tôi cùng mọi người đang hân hoan vì chiến thắng thì vừa lúc ấy, lệnh của chr huy quân ta truyền xuống “Nắm thời cơ, thọc sâu vào lòng địch, bắt sống Đờ Cát- tơ- ri”. Chúng tôi trong giờ phút quyết liệt này tỏ ra anh dũng một cách phi thường. Đơn vị dẫn đầu băng băng qua cầu Mường Thanh, đánh thọc qua mấy dãy cứ điểm của địch, đánh thẳng vào cơ quan tổng chỉ huy của Đờ Cát- tơ- ri, do một tên hàng binh dẫn đường. Mấy phút sau các cánh quân của quân ta gặp nhau ở giữa khu Mường Thanh, mọi sự mệt mỏi ngay lúc này như biến mất, chúng tôi ôm nhau òa khóc, không phải khóc vì sợ hãi hay đau đớn mà khóc vì hạnh phúc khi cuối cùng sau những ngày dài đằng đẵng đào hào, chiến đấu, cuối cùng chúng tôi cũng giành được chiến thắng, độc lập, hòa bình. Chiến thắng này không chỉ riêng của những người chiến sĩ chúng tôi mà còn là chiến thắng của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của cả dân tộc Việt Nam. Và giờ đây chiến tranh đã lùi xa, nhưng những hi sinh của biết bao chiến sĩ anh dũng năm ấy nơi chiến trường Điện Biên Phủ sẽ mãi được thế hệ sau ghi nhớ. Tôi vẫn luôn tự hào khi cũng góp được một phần nhỏ bé vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn