Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện về thời hoa lửa của người lính Nguyễn Văn Thật

Trung sĩ Nguyễn Văn Thật – Người lính của ấp Bà Liêm Sinh năm 1964, lớn lên giữa những năm tháng đất nước vừa bước qua chiến tranh, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thật ở ấp Bà Liêm mang trong mình ý chí mạnh mẽ của lớp trẻ thời hậu chiến. Năm ấy, khi vừa tròn tuổi mười chín đôi mươi, nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trong lực lượng làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Vĩnh Long18/11/2025Xã Hoà Minh (Xã Hoà Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu nơi đất bạn

Lần đầu đặt chân đến chiến trường Campuchia, Trung sĩ Nguyễn Văn Thật không bao giờ quên được cảm giác vừa lạ lẫm, vừa căng thẳng. Rừng núi thâm u, đường hành quân dài mịt mù bụi đỏ, địch phục kích bất ngờ… Mỗi ngày trôi qua là một thử thách.

Là một chiến sĩ trẻ nhưng nhanh nhẹn và gan dạ, ông được phân công vào tổ trinh sát. Công việc đòi hỏi sự thận trọng tuyệt đối: bám địa hình, dò dấu vết địch, mở đường cho đơn vị. Có những đêm ông và đồng đội phải ngâm mình dưới bưng nước lạnh đến tê người, chỉ để nghe ngóng động tĩnh, xác định lối di chuyển an toàn.

Những trận đánh khốc liệt chống tàn quân Pôn Pốt.

Những năm 1983–1985 là thời điểm tàn quân Khmer Đỏ hoạt động mạnh ở dọc biên giới. Đơn vị ông Thật thường xuyên đối mặt với những trận đánh giáp lá cà trong rừng sâu, nơi chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể đổi lấy sinh mạng.

Ông kể lại, có lần cả đơn vị đang hành quân thì bị phục kích. Đạn xé qua đầu, bom mìn nổ rung mặt đất. Giữa hỗn loạn, anh lao mình kéo một đồng đội bị thương ra khỏi vùng hỏa lực, dù chính anh cũng bị sức ép làm ù tai, máu chảy ở vai. Hành động dũng cảm ấy góp phần giúp đơn vị giữ được đội hình, thoát khỏi vòng vây.

Tình nghĩa quân dân – kỷ niệm không phai

Bên cạnh những trận đánh khốc liệt, điều khiến ông Thật nhớ mãi là tình cảm của nhân dân Campuchia dành cho bộ đội Việt Nam. Những bữa cơm đạm bạc được chia sẻ, những ngôi nhà sàn cho các chiến sĩ trú tạm khi mưa đêm kéo dài… đã trở thành chỗ dựa tinh thần quý giá.

Ông còn tham gia giúp dân dỡ bom mìn, sửa trường, dựng lại nhà cửa sau chiến tranh.

Ngày trở về – mang theo ký ức không thể quên

Hoàn thành nhiệm vụ, ông Nguyễn Văn Thật xuất ngũ và trở về quê hương ấp Bà Liêm, là con đường đất ngày nào nay đã yên bình trở lại. Nhưng trong lòng người lính trẻ năm ấy vẫn còn đó những vết thương âm ỉ – những ký ức của trận mạc, của đồng đội đã nằm lại nơi đất bạn.

Ông trở về đời sống thường nhật, lao động, xây dựng gia đình, góp sức vào phong trào địa phương. Với ông, niềm tự hào lớn nhất không phải là những tấm bằng khen, mà là việc mình đã góp phần nhỏ bé giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng và bảo vệ vững chắc biên cương Tổ quốc.

Người kể chuyện hôm nay

Giờ đây, khi đã ngoài sáu mươi, trung sĩ Nguyễn Văn Thật vẫn giữ tác phong của người lính: giản dị, kỷ luật, chân thành. Mỗi khi được hỏi về chiến tranh, ông không nói nhiều về những gian khổ của mình mà thường nhắc về tình đồng đội, tình hữu nghị Việt Nam – Campuchia và khát vọng hòa bình.

Nhân kỉ niệm 50 năm ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước ông được Đảng, Nhà nước tạo điều kiện để ông tham gia chứng kiến Lễ Diễu binh, Diễu hành tại thành phố mang tên Bác, niềm tự hào trong ánh mắt ông sáng lên vì đất nước ta đã độc lập, tự do và phát triển sánh vai cường quốc Năm Châu.

Ông chính là nhân chứng sống cho một giai đoạn lịch sử đặc biệt – nơi những người lính tuổi đôi mươi đã viết nên bản hùng ca trên đất nước bạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn