Câu chuyện về thời hoa nở
Anh đi khi mùa hoa chưa kịp nở,
Lá còn non như tuổi chúng mình xanh,
Em đứng lặng bên hiên chiều rất gió,
Nghe trong lòng một khoảng vắng mong manh.
Con đường ấy giờ chỉ còn khói lửa,
Thư anh về đôi nét chữ nghiêng nghiêng,
Anh viết vội: “Ngày mai anh lại bước…”
Mà sao nghe xa cách đến vô biên.
Em vẫn đợi qua bao mùa mưa nắng,
Đếm thời gian bằng nỗi nhớ không tên,
Có những đêm giật mình trong im lặng,
Ngỡ anh về gõ cửa giữa màn đêm.
Rồi một sáng tin về như gió lạnh,
Tên anh nằm trong danh sách không quen,
Em không khóc — chỉ thấy lòng trống rỗng,
Như mùa hoa chưa kịp nở… đã quên.
Anh ở lại giữa đất trời lặng lẽ,
Hóa ngọn cỏ, cơn gió, áng mây bay,
Còn em giữ một thời hoa lửa cũ,
Để yêu anh… đến hết cả đời này.


