Câu chuyện về thương binh 3/4 Nguyễn Văn Phú – Người lính giữ trọn lời thề năm tháng

Câu chuyện về thương binh 3/4 Nguyễn Văn Phú – Người lính giữ trọn lời thề năm tháng Ở ấp Đông Thọ, xã Hưng Khánh Trung, có một người đàn ông dáng vẻ hiền lành, chất phác nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự cương nghị của một thời đạn bom. Đó là thương binh hạng 3/4 Nguyễn Văn Phú, sinh năm 1956 – người đã dành trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc, cho những ngày tháng chiến đấu trên chiến trường Campuchia. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, từ nhỏ ông Phú đã thấu hiểu nỗi vất vả của quê hương trong những năm chiến tranh. Đến tuổi đôi mươi, khi đất nước còn ngổn ngang vết thương chiến tranh, ông lên đường nhập ngũ với lời thề “Dù gian khổ, hy sinh cũng quyết bảo vệ quê hương”. Năm tháng huấn luyện khắc nghiệt chưa kịp kết thúc, ông đã được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia. Trên đất bạn, cuộc chiến chống lại tàn quân diệt chủng đầy hiểm nguy, gian khổ. Ông Phú cùng đồng đội phải hành quân xuyên rừng, vượt suối, đối mặt với thiếu thốn và những trận phục kích bất ngờ. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống, còn ông mang trong mình vết thương sâu do mảnh đạn trong một trận đánh lớn. Chính vết thương ấy trở thành dấu ấn theo ông suốt cuộc đời, là minh chứng cho tinh thần quả cảm của người lính Cụ Hồ. Năm 1980, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Nguyễn Văn Phú phục viên trở về quê hương Hưng Khánh Trung. Không chọn cho mình sự nghỉ ngơi, ông tiếp tục lao động, sản xuất, góp phần xây dựng quê hương từ một vùng quê nghèo trở nên trù phú như hôm nay. Dù đôi lúc sức khỏe bị ảnh hưởng bởi vết thương cũ, ông vẫn cần mẫn với ruộng vườn, sống chan hòa với bà con lối xóm. Là một thương binh nhưng ông Phú chưa bao giờ xem mình là người “yếu thế”. Ngược lại, ông tham gia tích cực vào các phong trào địa phương, đặc biệt luôn quan tâm chia sẻ, động viên lớp trẻ về trách nhiệm với quê hương, đất nước. Nhiều bạn đoàn viên trong ấp vẫn nhớ mãi lời ông căn dặn: “Gia đình mình được bình yên là nhờ bao người đã nằm lại. Con cháu phải sống sao cho xứng đáng.”
Ở tuổi ngoài 60, mái tóc đã bạc theo thời gian nhưng trong ông Nguyễn Văn Phú vẫn còn nguyên tinh thần người lính năm xưa – kiên trung, giản dị và chan chứa tình người. Câu chuyện đời ông là niềm tự hào của ấp Đông Thọ, là tấm gương sáng để thế hệ trẻ Hưng Khánh Trung noi theo.



