Bài viết

Câu chuyện về thương binh Đỗ Đăng Khuê

Hưng Yên22/12/2025HS lớp 9A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về thương binh Đỗ Đăng Khuê

Ở vùng quê Quỳnh Phụ – Thái Bình hiền hòa, có một người lính năm xưa luôn được bà con nhắc đến bằng sự kính trọng và tự hào. Đó là Đỗ Đăng Khuê, người chiến sĩ đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường nhưng chưa bao giờ chịu đầu hàng số phận.

Những năm 1967, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên trẻ Đỗ Đăng Khuê tình nguyện lên đường nhập ngũ. Tuổi xuân của anh, cũng như bao thanh niên Việt Nam thời ấy, không gắn với mái trường hay cánh đồng, mà gắn với tiếng hành quân, tiếng súng nơi trận tuyến và lời thề bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại mặt trận Nam Lào, bom đạn chiến tranh đã quật ngã anh. Khi đồng đội tìm được anh giữa khói bom mịt mù, cơ thể anh đã bị thương rất nặng… Anh mất cả hai cánh tay – mất đi khả năng lao động bình thường, mất đi những điều tưởng như đơn giản nhất trong cuộc sống.

Ngày trở về quê hương, anh không phải là người lính khỏe mạnh như ngày ra đi. Nhưng trong ánh mắt anh không có sự gục ngã, chỉ có nghị lực và kiên cường. Có những đêm, anh lặng im nhìn bầu trời quê nhà, nhớ về đồng đội đã nằm lại nơi rừng sâu đạn lửa, tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.

Cuộc sống không dễ dàng. Việc sinh hoạt cá nhân đã là thử thách, chưa nói đến chuyện lao động, kiếm sống. Nhưng anh không cho phép bản thân yếu đuối. Anh tập làm mọi việc bằng đôi vai và phần tay còn lại, tập tự đứng vững, tự chăm sóc bản thân. Mỗi lần thất bại, anh lại kiên trì làm lại từ đầu. Chính nghị lực ấy khiến người dân Quỳnh Phụ vô cùng khâm phục.

Anh luôn nói:
“Mình còn sống là còn may mắn hơn nhiều đồng đội. Thế nên phải sống cho thật có ích.”

Và anh đã làm đúng như thế. Anh tham gia hoạt động địa phương, động viên các gia đình liệt sĩ, chia sẻ kinh nghiệm vượt khó với các thương binh khác. Hình ảnh người lính không tay nhưng nụ cười ấm áp, giọng nói rắn rỏi đã trở thành biểu tượng đẹp trong lòng bao thế hệ.

Thương tật có thể cướp đi tay, nhưng không thể cướp đi tinh thần thép của người lính.
Chiến tranh có thể để lại nỗi đau, nhưng không thể dập tắt niềm tin vào cuộc sống.

Hôm nay, khi nhìn anh – thương binh nặng nhưng luôn mạnh mẽ, người dân Thái Bình càng hiểu hơn ý nghĩa của câu nói:
“Thương binh tàn nhưng không phế.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn