Bài viết

Câu chuyện về thương binh Phạm Ngọc Sơn (Thái Bình nay là Hưng Yên)

Hưng Yên22/12/2025HS lớp 9A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về thương binh Phạm Ngọc Sơn (Thái Bình nay là Hưng Yên)

Ông Phạm Ngọc Sơn, người con của quê Thái Bình, là một trong những tấm gương tiêu biểu của thế hệ thương binh Việt Nam – dù mang thương tật sau chiến tranh nhưng vẫn sống lạc quan, tích cực đóng góp cho cộng đồng và xã hội.

Ngay từ khi còn rất trẻ, ông Sơn đã xung phong tham gia chiến đấu cho Tổ quốc. Năm 1972, khi mới 18 tuổi, ông gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam và được phân công làm tài xế vận tải trên tuyến đường Trường Sơn, phục vụ chiến dịch giải phóng Quảng Trị — một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Trong một đêm lên đường vận chuyển hàng hóa cho bộ đội, đoàn xe của ông bị máy bay Mỹ ném bom, khiến chiếc xe của ông bốc cháy dữ dội. Trong giây phút hiểm nguy ấy, ông Sơn đã quyết định ở lại cố gắng cứu đồng đội và bảo toàn đoàn hàng dù biết hiểm nguy đang rình rập. Vụ nổ khiến ông bị thương nặng và sau đó phải mang thương tật 62% sức khỏe suốt phần đời còn lại.

Dù gặp thương tích nặng, ông Sơn chưa bao giờ đầu hàng số phận. Khi trở về Thái Bình, ông tiếp tục sống một cuộc đời hữu ích: mở xưởng sửa chữa ô tô, xe cơ giới, tự lập và nỗ lực xây dựng cuộc sống ổn định.

Không dừng lại ở việc lo cho gia đình, ông luôn hướng tới việc giúp đỡ đồng đội cũ và những người có hoàn cảnh khó khăn. Hằng năm, ông Sơn vẫn đều đặn trao quà cho các gia đình chính sách, người nghèo và cựu chiến binh khác, và thường xuyên tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh tại địa phương.

Ông được nhiều người biết đến không chỉ vì nghị lực sống mạnh mẽ mà còn bởi tấm lòng nhân văn sâu sắc, luôn biết chia sẻ những gì mình có cho những người xung quanh — đặc biệt là những cựu chiến binh và thương bệnh binh khác.

Câu chuyện của ông Phạm Ngọc Sơn là minh chứng cho tinh thần “thương binh tàn nhưng không phế” – dù mang thương tật nặng, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, ý chí vượt khó và luôn hướng tới cộng đồng. Đây là tấm gương quý giá cho thế hệ hôm nay và mai sau học tập, nhắc nhở chúng ta rằng: Khó khăn và thương tích không thể cản bước người muốn sống có ích.Tinh thần tương thân tương ái luôn sáng soi trong đời thường Những thương bệnh binh như ông là chứng nhân sống của lịch sử, góp phần làm giàu đẹp quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn