Câu chuyện về tiếng trống làng Dạ Trạch báo nguy
Câu chuyện về tiếng trống làng Dạ Trạch báo nguy
Làng Dạ Trạch vốn gắn với truyền thuyết Chử Đồng Tử. Trong kháng chiến, làng đặt một chiếc trống lớn trên gác chuông đình để báo hiệu giặc đến.
Ông Khiêm, người có đôi tai thính nhất làng, chịu trách nhiệm nghe ngóng. Đêm nào ông cũng ngồi dưới gốc đa, mắt nhìn ra cánh đồng, tai lắng nghe từng tiếng động.
Một đêm mịt mù sương, ông nghe tiếng chân người lạ lội qua ruộng. Ban đầu chỉ vài tiếng “soạt… soạt…”, rồi thành nhịp đều. Ông hiểu giặc đang tiến đến.
Ông leo lên đình, tay run nhẹ vì gió lạnh, rồi nện ba hồi trống dài. Âm thanh vang đi xa, từng nhà lập tức dập lửa, đóng cửa, du kích vào vị trí chiến đấu.
Giặc vào làng nhưng thấy vắng như không có người. Chúng không ngờ du kích chờ sẵn trong các hầm bí mật. Khi giặc rút mệt mỏi, du kích bất ngờ tập kích khiến chúng chạy tán loạn.
Dân Dạ Trạch nói: “Nhờ tiếng trống của ông Khiêm mà cả làng sống.”
Ngày ông mất, người ta đánh ba hồi trống như để tiễn người đã giữ gìn sự bình yên của làng suốt những năm tháng dữ dội.


