Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH ĐỒNG CHÍ, ĐỒNG ĐỘI GIỮA HAI NGƯỜI LÍNH: HOÀNG TÂN KHOA VÀ NGUYỄN VĂN TỚI

Lào Cai25/11/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH ĐỒNG CHÍ, ĐỒNG ĐỘI GIỮA HAI NGƯỜI LÍNH: HOÀNG TÂN KHOA VÀ NGUYỄN VĂN TỚI

Trong những trang ký ức của người lính già Hoàng Tân Khoa – chiến sĩ Trung đoàn 209, 165, Sư đoàn 9, D25F9 – luôn cháy lên một ngọn lửa không bao giờ tắt: ngọn lửa của lòng trung kiên, của gần 60 năm tuổi Đảng và gần 18 năm trận mạc. Nhưng hơn cả, đó là ngọn lửa ấm áp của tình đồng chí, đồng đội – thứ đã nâng đỡ ông vượt qua những tháng ngày quyết liệt nhất của chiến trường.

Sinh năm 1943 tại Ý Yên, Ninh Bình, ở tuổi 22 – khi bạn bè cùng trang lứa đang sống quãng đời thanh xuân đẹp nhất – Hoàng Tân Khoa khoác ba lô nhập ngũ. Năm 1965, ông chính thức bước vào cuộc chiến; đến đầu năm 1967, ông cùng đồng đội lên tàu vượt dải đất lửa miền Trung để vào Nam chiến đấu.

Tình đồng chí nảy nở từ đêm gác đầu tiên

Tại Quảng Bình – nơi được coi là “yết hầu” lửa đạn – ông Khoa gặp Nguyễn Văn Tới, người chiến sĩ trẻ quê Thái Nguyên. Cả hai cùng được biên chế vào một tiểu đoàn, rồi tình cờ được phân công gác chung ngay đêm đầu tiên.

Dưới bầu trời đầy tiếng máy bay gầm rú, hai người lính trẻ lại lặng lẽ chia sẻ với nhau về quê hương, về gia đình. Anh Tới lúc đó chưa lập gia đình, tâm sự nhiều về mẹ già và những ước mơ còn dang dở. Ông Khoa kể về quê lúa Ninh Bình, về tuổi trẻ đang cháy lên vì lý tưởng. Chỉ trong vài ngày, họ coi nhau như anh em ruột, dựa vào nhau mà vững vàng giữa chiến tranh tàn khốc.

Cả hai từng hứa với nhau một điều thật giản dị mà thiêng liêng:
“Ngày giải phóng, dù có ở đâu, nhất định sẽ về thăm quê nhau.”

Máy bay địch càn quét – phút chia ly trong máu lửa

Khi đơn vị hành quân vào Nam được gần một tháng, không quân địch bất ngờ mở trận càn, thả bom dữ dội. Đất trời rung chuyển, nhiều chiến sĩ thương vong. Đơn vị buộc phải vừa chiến đấu, vừa di chuyển liên tục trong điều kiện vô cùng gian khổ.

Trong trận bom ấy, Nguyễn Văn Tới bị thương rất nặng. Anh được chuyển về tuyến sau điều trị, còn đơn vị – trong đó có Hoàng Tân Khoa – phải tiếp tục hành quân gấp. Không kịp một lời từ biệt, hai người lính trẻ rời nhau trong tiếng gầm của bom đạn.

Suốt những năm hành quân, chiến đấu ở Nam Bộ, Hoàng Tân Khoa nhiều lần dò hỏi tin tức về người bạn thân thiết. Nhưng chiến trường rộng lớn, thương binh chuyển đi khắp nơi, những dòng thông tin ít ỏi dần chìm vào im lặng. Trong lòng ông nặng trĩu một nỗi buồn khó tả – bởi chính ông cũng nghĩ rằng có lẽ đồng chí Tới đã không qua khỏi.

Kỳ diệu thay cuộc hội ngộ sau ngày toàn thắng

Thời gian trôi đi, cuộc chiến kết thúc, người lính trở về. Dù vậy, lời hứa năm xưa và hình bóng của đồng chí Tới vẫn luôn ở lại trong tim ông Khoa. Ông nhiều lần hỏi thăm, tìm kiếm nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Trong một lần trở lại chiến trường xưa thăm đồng đội, ông Khoa nghe người dân kể rằng: “Có một thương binh tên Tới – quê Thái Nguyên – hình như vẫn còn sống và đang tìm đồng đội cũ…” Tim ông như thắt lại. Ông lập tức kết nối với những chiến sĩ từng cùng đơn vị năm xưa. Và rồi, sau gần nửa thế kỷ ròng rã, thông tin đã đưa hai người lính gặp lại nhau.

Cuộc gặp gỡ ấy, người chứng kiến kể lại rằng:
“Họ ôm nhau, khóc như những đứa trẻ…”

Không phải vì yếu lòng – mà vì hạnh phúc được nhìn thấy người anh em từng tưởng đã mất. Những giọt nước mắt của hai người lính già là minh chứng cho tình đồng chí thiêng liêng: vượt qua chiến tranh, vượt qua chia cắt, vượt qua cả thời gian.

Tình đồng đội – sợi dây bền bỉ hơn cả lửa đạn

Câu chuyện giữa Hoàng Tân Khoa và Nguyễn Văn Tới không chỉ là ký ức riêng của hai người lính, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của thế hệ chiến sĩ đã sống, chiến đấu và hy sinh cho đất nước. Trong bom đạn, họ không chỉ gìn giữ lý tưởng mà còn gìn giữ nhau, nâng đỡ nhau bằng tình đồng chí. Và chính tình cảm ấy đã trở thành sức mạnh để họ bước qua những tháng ngày ác liệt nhất.

Giờ đây, khi đã gần 60 năm tuổi Đảng, nhìn lại chặng đường gần 18 năm trận mạc, ông Hoàng Tân Khoa vẫn luôn nhắc về người đồng đội ấy với ánh mắt lấp lánh:
“Chúng tôi may mắn còn sống để gặp lại nhau. Đồng đội – mất nhau trong chiến tranh đã là điều quá quen, nhưng tìm thấy nhau sau hòa bình… là điều kỳ diệu của cuộc đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH ĐỒNG CHÍ, ĐỒNG ĐỘI GIỮA HAI NGƯỜI LÍNH: HOÀNG TÂN KHOA VÀ NGUYỄN VĂN TỚI | Câu chuyện thời hoa lửa