Câu chuyện về tình đồng đội nơi chiến trường

Trong những năm công tác tại bệnh xá ở Đức Phổ (Quảng Ngãi), Đặng Thùy Trâm cùng các bác sĩ, y tá và chiến sĩ sống trong điều kiện vô cùng gian khổ. Họ thường xuyên phải di chuyển bệnh xá để tránh các đợt càn quét và ném bom. Có những đêm, tiếng máy bay và pháo kích vang lên liên tục, mọi người vừa đưa thương binh xuống hầm trú ẩn vừa tìm cách tiếp tục cứu chữa người bị thương.
Trong nhật ký, Đặng Thùy Trâm nhiều lần viết về sự hy sinh của đồng đội. Mỗi khi có người ngã xuống, chị đều đau xót như mất đi người thân trong gia đình. Chị nhớ từng khuôn mặt, từng tính cách và ghi lại những kỷ niệm đã cùng họ vượt qua những ngày thiếu cơm, thiếu thuốc, sốt rét và bom đạn.
Có lần, sau một trận càn ác liệt, cả đơn vị phải thức trắng đêm để chăm sóc thương binh. Dù ai cũng kiệt sức và đói mệt, không một người bỏ vị trí của mình. Người thì cáng thương binh, người đi tìm thuốc, người nấu cháo, người thay nhau canh gác để bảo vệ bệnh xá. Đặng Thùy Trâm cảm nhận rằng chính tình yêu thương, sự đoàn kết và tinh thần sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau đã giúp họ vượt qua những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Qua những trang nhật ký, có thể thấy đối với Đặng Thùy Trâm, đồng đội không chỉ là những người cùng chiến đấu mà còn là những người thân, cùng chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn và sẵn sàng hy sinh vì nhau. Tình đồng đội ấy trở thành nguồn động viên lớn lao, giúp chị và mọi người giữ vững niềm tin để tiếp tục làm nhiệm vụ giữa chiến trường đầy bom đạn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



