Câu chuyện về tổ nữ dân công tải đạn ở miền Trung
Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng rực sáng tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam. Trong những năm ấy, không chỉ người lớn mà cả những thiếu nữ tuổi đôi mươi cũng sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để lên đường phục vụ Tổ quốc. Câu chuyện về tổ nữ dân công tải đạn ở miền Trung vẫn còn được nhiều người nhắc nhớ. Năm 1969, tại một vùng quê ven núi, chiến sự diễn ra ngày càng ác liệt. Bộ đội ta đóng quân trên điểm cao, cần tiếp tế lương thực và đạn dược liên tục. Con đường lên núi nhỏ hẹp, nhiều dốc đá, ban ngày thường bị máy bay địch phát hiện nên việc vận chuyển vô cùng nguy hiểm. Trước tình hình đó, nhiều cô gái trong làng đã tình nguyện lập thành tổ dân công đêm. Tổ có sáu người, trẻ nhất mới mười bảy tuổi, lớn nhất hai mươi ba tuổi. Ban ngày họ vẫn làm ruộng, chăm sóc gia đình. Khi màn đêm buông xuống, mỗi người khoác trên vai bao gạo hoặc thùng đạn nặng trĩu, lặng lẽ men theo đường rừng lên núi. Người đi đầu là chị Hòa, tổ trưởng, dáng người nhỏ nhưng rất nhanh nhẹn. Chị thuộc từng gốc cây, từng tảng đá nên dẫn đường chính xác dù trời tối đen. Có những đêm mưa lớn, đường trơn trượt, mọi người ngã lên ngã xuống nhưng không ai bỏ cuộc. Họ động viên nhau bằng những câu hát khe khẽ giữa rừng sâu. Một lần, khi đoàn đang vượt qua con dốc cuối cùng thì pháo địch bất ngờ bắn tới. Đất đá tung mù mịt, ai cũng phải nằm rạp xuống. Chờ loạt pháo ngớt, chị Hòa đứng dậy kiểm tra từng người rồi quả quyết: “Đạn phải tới trận địa trước sáng.” Cả tổ lại gượng dậy, tiếp tục bước đi. Nhờ chuyến hàng ấy, đơn vị trên cao giữ vững trận địa qua đợt tấn công lớn. Khi bộ đội xuống núi cảm ơn, các chị chỉ cười: “Các anh giữ được chốt là chúng em vui rồi.” Sau ngày hòa bình, mỗi người trở về cuộc sống đời thường, người làm nông, người làm giáo viên, người buôn bán nhỏ. Nhưng trong ký ức quê hương, họ mãi là những bông hoa đẹp của thời hoa lửa. Câu chuyện về tổ nữ dân công tải đạn cho thấy sức mạnh dân tộc được tạo nên từ lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Chính họ đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của đất nước.



