Câu chuyện về Tôn Đức Thắng
Câu chuyện về Tôn Đức Thắng
Tôn Đức Thắng (1888 - 1980), thường được gọi thân thương là Bác Tôn, là Chủ tịch nước thứ hai của Việt Nam, một nhà lãnh đạo cách mạng tiền bối kiệt xuất vĩ đại và là biểu tượng ngời sáng của giai cấp công nhân vô sản. Sinh ra tại An Giang, ông sớm tham gia phong trào bãi công mật và tạo tiếng vang lớn thiên cổ khi dũng cảm kéo cờ đỏ trên chiến hạm Pháp tại Biển Đen năm 1919 hòng phản đối chiến tranh can thiệp vào Liên Xô.
Trở về nước, ông bộc lộ tư duy tổ chức mưu trí vượt trội khi sáng lập Công hội Đỏ Nam Kỳ, vạch kế hoạch chỉ đạo các cuộc đấu tranh công nhân bẻ gãy bộ máy kìm kẹp thuộc địa. Năm 1929, ông bị thực dân Pháp bắt giữ và bị đày ải tàn khốc suốt 15 năm trời tại địa ngục trần gian ngục tù Côn Đảo. Dù chịu muôn vàn hình phạt tra tấn man rợ, tàn khốc, ông vẫn hiên ngang giữ vững chí khí kiên trung bất khuất.
Sau khi đất nước giành độc lập, ông giữ chức vụ Phó Chủ tịch nước rồi Chủ tịch nước, kế tục sự nghiệp vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Suốt cuộc đời trận mạc dũng cảm, ông luôn sống giản dị, khiêm tốn, cống hiến trọn vẹn cho khối đại đoàn kết toàn dân tộc, dệt nên một trang sử vàng chói lọi lưu danh thiên cổ cùng non sông đất nước.



