Câu chuyện về Trần Hưng Đạo
Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn - vị thiên tài quân sự kiệt xuất ba lần đại phá quân Nguyên Mông, hình mẫu kiệt xuất về tinh thần gác lại thù nhà, lấy đại nghĩa làm trọng để giữ vững cõi bờ Nam.
Năm 1288, mây đen chiến tranh một lần nữa bao phủ Đại Việt khi hàng chục vạn quân Nguyên Mông tràn sang lần thứ ba dưới sự chỉ huy của Ô Mã Nhi và Thoát Hoan. Trước sức mạnh vô song của đế chế từng san phẳng từ Á sang Âu, vận mệnh dân tộc lại đặt lên vai vị Quốc công tiết chế Trần Quốc Tuấn.
Sức mạnh kiệt xuất của ông không chỉ nằm ở binh pháp thao lược, mà trước hết ở lòng vị tha và tinh thần đại nghĩa. Lời dặn trước lúc lâm chung của người cha — phải lấy được thiên hạ để trả thù cho gia tộc — luôn là gánh nặng lớn. Nhưng đứng trước nguy cơ vong quốc, Trần Quốc Tuấn đã chủ động gột rửa mọi hiềm thù. Hình ảnh ông tự tay tắm rửa cho Thái sư Trần Quang Khai trên thuyền chiến đã trở thành biểu tượng bất tử: dòng nước gột rửa đi bất hòa cá nhân, đúc thành sự đoàn kết sắt đá giữa hai trụ cột triều đình, lan tỏa thành sức mạnh "muôn dân ân huệ" toàn cõi Đại Việt.
Trên sông Bạch Đằng, nơi ngọn triều chuẩn bị rút ra biển lớn, Trần Quốc Tuấn đứng trên thuyền chỉ huy với ánh mắt đăm đăm nhìn dòng nước. Hàng ngàn cọc gỗ bịt sắt đã được cắm ngầm dưới lòng sông theo tính toán thủy triều chính xác đến từng phút. Khi thuyền địch lọt vào trận địa mai phục, ông phát lệnh tấn công. Hàng trăm chiến thuyền nhỏ gọn của quân ta từ các ngách sông lao ra như tên bắn, dồn hạm đội đồ sộ của địch vào bẫy cọc gỗ đang dần nhô lên theo dòng nước rút.
Tiếng gầm thán của quân địch hòa lẫn trong tiếng sóng xiết và lửa cháy ngút trời. Trận thủy chiến lịch sử ấy không chỉ đập tan hoàn toàn tham vọng xâm lược của một đế quốc hùng mạnh nhất thế giới thời bấy giờ, mà còn đưa danh tiếng Hưng Đạo Đại vương trở thành bất tử trong lòng dân tộc và lịch sử quân sự thế giới.
Lòng trung trinh, trí tuệ kiệt xuất và tâm hồn bao dung của ông đã để lại bài học ngàn đời: Sức mạnh vô địch của một dân tộc không nằm ở binh khí sắc bén, mà ở lòng dân đoàn kết và người thủ lĩnh biết đặt đại nghĩa quốc gia lên trên hết.



