Câu chuyện về Trần Quốc Toản
Thông tin đang cập nhật
Vào năm 1282, khi giặc Mông – Nguyên đang rắp tâm xâm lược nước ta, vua Trần Nhân Tông đã triệu tập Hội nghị Bình Than để bàn kế sách chống giặc. Tất cả các bậc vương hầu, tướng lĩnh tài giỏi đều được mời đến dự. Trong hàng ngũ ấy, có một chàng thiếu niên mới 15, 16 tuổi tên là Trần Quốc Toản, vốn là người thuộc dòng dõi hoàng tộc, lòng yêu nước nồng nàn và chí khí anh hùng sục sôi.
Thế nhưng, vì còn nhỏ tuổi, Quốc Toản không được phép tham dự hội nghị. Cảm thấy uất ức và đau xót khi đất nước đang lâm nguy mà mình lại bị xem là “trẻ con”, chàng liền xô ngã lính gác, xăm xăm chạy xuống bến Bình Than, quỳ xuống trước vua xin được ra trận đánh giặc. Chàng chỉ nói hai tiếng ngắn gọn nhưng dõng dạc:
“Xin đánh!”
Lời nói ấy khiến cả triều đình xúc động. Vua Trần Nhân Tông không trách phạt mà còn ban cho chàng cam quý để khích lệ.
Mang trong lòng nỗi nhục “chưa được tin dùng”, Trần Quốc Toản trở về, tự chiêu mộ gia nô, rèn vũ khí, lập đội quân riêng khắc lên cờ sáu chữ vàng:
“Phá cường địch, báo hoàng ân”
(Nghĩa là: “Đánh tan giặc mạnh để đền ơn vua”).
Từ đó, Quốc Toản cùng nghĩa quân của mình xông pha trận mạc, đánh giặc Mông – Nguyên vô cùng dũng cảm. Nhiều trận chiến, cờ hiệu của chàng tung bay nơi tiền tuyến, khiến quân thù phải khiếp sợ.
Dù tuổi đời còn rất trẻ, Trần Quốc Toản đã sống và chiến đấu với tấm lòng trung nghĩa, gan dạ, yêu nước nồng nàn. Tên tuổi của ông trở thành biểu tượng cho tinh thần yêu nước của thanh niên Việt Nam, được người đời sau mãi mãi ngưỡng mộ và ghi nhớ.



