Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ TRUNG TƯỚNG LÊ MÃ LƯƠNG – NGƯỜI LÍNH GIỮA LỬA ĐẠN THƯỢNG ĐỨC

Đà Nẵng29/11/2025Chi đoàn Trường Mầm non Hòa Tiến 1 (Đoàn Xã Hòa Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều cuối thu miền Bắc, trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành Hà Nội, Trung tướng Lê Mã Lương – mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn sáng như lửa – kể lại câu chuyện của mình. Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với ông, những ký ức ấy không bao giờ cũ. Đó là câu chuyện của một chàng trai 19 tuổi, mang theo nghĩa vụ với Tổ quốc nhưng lại chẳng biết rằng số phận sẽ đẩy ông vào một trong những trận chiến ác liệt nhất của lịch sử.

Năm 1967, khi đất nước đang bước vào những năm tháng quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Lê Mã Lương – chàng thanh niên gốc Hà Tây – tình nguyện nhập ngũ. Khoảnh khắc khoác lên mình chiếc áo xanh, anh nhìn lên đỉnh núi Ba Vì và thầm hứa: “Nếu phải chiến đấu, con sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.”

Lời thề ấy trở thành kim chỉ nam cho cả cuộc đời binh nghiệp của anh.

Năm 1974, chiến trường Khu 5 sôi lên dữ dội. Thượng Đức – một thị trấn nhỏ ở phía Tây Đà Nẵng – trở thành điểm nút chiến lược “cứng như thép”. Quân Sài Gòn xây dựng nơi này thành căn cứ phòng thủ mạnh, coi như tấm lá chắn bảo vệ Đà Nẵng.

Trung đội trưởng Lê Mã Lương khi ấy mới 25 tuổi, được điều vào mặt trận. Anh mang theo 18 người lính – phần lớn là thanh niên miền Bắc vừa rời ghế nhà trường. Ngày đầu tới Thượng Đức, anh nhìn thấy: Núi đồi cháy đen vì bom napalm. Những hầm hào lổn nhổn xác cây, xác đá và tiếng đại bác dội vào vách núi suốt ngày đêm

Đó không phải chiến trường. Đó là địa ngục trần gian.

Trung đội của anh trấn giữ điểm cao 700 – vị trí then chốt để mở đường tiến công. Nhưng quân địch điên cuồng phản kích, ngày nào cũng ba đợt tấn công.

Một buổi chiều, sau loạt pháo kích ác liệt, đơn vị anh bị thương vong nhiều. Máu loang trên đất đỏ, đạn phá thùng nước, lương thực cạn dần. Một số chiến sĩ trẻ dao động.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê Mã Lương đứng bật dậy giữa lằn đạn, nhìn cả đơn vị và nói thật dõng dạc: “Các đồng chí! Hãy để máu tôi đổ, nhưng không bao giờ được phép để mất trận địa này!”

Câu nói như một mũi tên xiên thẳng vào trái tim từng người lính. Dù địch tấn công lần nữa, không ai lùi một bước.

Đêm đó, anh bị trúng mảnh pháo xuyên ngực. Máu trào ra ướt đẫm áo. Nhưng anh vẫn không chịu rời trận địa. Y tá đơn vị kể lại: “Anh ấy nằm trên cáng, tay vẫn nắm khẩu súng, không cho ai đưa về tuyến sau.”

Khi được chuyển về căn cứ, bác sĩ nói vết thương của anh có thể khiến anh mất mạng bất cứ lúc nào. Họ yêu cầu đưa anh ra Bắc điều trị dài hạn.

Ngày tiễn anh lên xe, đồng đội tiếc nuối, nắm tay anh thật chặt. Có người nói: “Anh Lương yên tâm. Chúng tôi sẽ giữ trận địa này thay anh.”

Lê Mã Lương mỉm cười, dù môi vẫn rớm máu: “Còn các cậu, thì phải giữ bằng được Thượng Đức. Vì đó là con đường đưa đất nước đến ngày thống nhất.”

Sau hòa bình, Lê Mã Lương trở thành nhà nghiên cứu quân sự, rồi Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Nhưng dù ở vị trí nào, ông vẫn khiêm nhường, sống giản dị như một người lính trẻ thuở nào.

Đến giờ, nhiều sinh viên, thanh niên khi gặp ông vẫn bồi hồi khi nghe câu nói nổi tiếng ấy – câu nói của một trái tim không biết sợ, không biết lui: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù.”

Ngày nay, khi đất nước đã yên bình, người ta vẫn nhắc về Trung tướng Lê Mã Lương như biểu tượng của: Lòng quả cảm, ý chí sắt đá, tinh thần trách nhiệm đến tận cùng

Câu chuyện về ông nhắc chúng ta rằng: Trong những ngày tối tăm nhất của lịch sử, chính những người bình dị đã thắp lên ánh sáng cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn