CÂU CHUYỆN VỀ VỆ ÚT PHÙNG ĐỆ
CÂU CHUYỆN VỀ VỆ ÚT PHÙNG ĐỆ
Câu chuyện kể về cuộc đời và quá trình chiến đấu đầy cảm động của ông Phùng Đệ – một trong những “Vệ Út” của Trung đoàn Thủ đô trong 60 ngày đêm kháng chiến bảo vệ Hà Nội cuối năm 1946 đầu năm 1947. “Vệ Út” là tên gọi trìu mến dành cho gần 100 thiếu niên tham gia làm nhiệm vụ trinh sát, liên lạc, quân báo cho quân dân Liên khu I. Dù tuổi còn nhỏ, các em đã vô cùng gan dạ, thông minh và góp phần quan trọng vào cuộc chiến đấu anh dũng của quân dân Hà Nội.
Ông Phùng Đệ sinh năm 1933 tại Trích Sài, Hà Nội. Từ nhỏ ông đã chịu nhiều mất mát khi cha mất sớm, mẹ qua đời năm ông mới 12 tuổi. Cuộc sống mồ côi, nghèo khó đã rèn luyện cho ông ý chí tự lập và lòng căm thù giặc. Khi Hà Nội bùng nổ toàn quốc kháng chiến ngày 19/12/1946, cậu bé Phùng Đệ quyết định ở lại tham gia chiến đấu. Ban đầu, ông tham gia đào hào, đắp ụ chiến đấu rồi được giao làm liên lạc và trinh sát cho Đại đội 15, Tiểu đoàn 103.
Trong những ngày chiến đấu ác liệt giữa lòng Hà Nội, ông thường xuyên làm nhiệm vụ quan sát địch, chuyển khẩu lệnh bí mật giữa các đơn vị và dẫn đường cho các tổ chiến đấu. Công việc vô cùng nguy hiểm vì quân Pháp chiếm giữ nhiều vị trí trọng yếu quanh Hồ Gươm, khoảng cách giữa ta và địch có lúc chỉ vài chục mét. Dù vậy, các chiến sĩ nhỏ tuổi vẫn dũng cảm vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Ngoài chiến đấu, họ còn phải tìm nước, tìm gạo và hỗ trợ hậu cần cho bộ đội trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Một kỷ niệm đáng nhớ là trận chiến tại nhà Xô-va ngày 6/2/1947. Khi quân Pháp bất ngờ đánh chiếm vị trí quan trọng này, ông Phùng Đệ đã dẫn một tiểu đội vượt qua làn đạn để tăng viện, góp phần giành lại trận địa. Thành tích đó khiến đơn vị được Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi thư khen ngợi.
Ngày 17/2/1947, Trung đoàn Thủ đô nhận lệnh rút khỏi Liên khu I để bảo toàn lực lượng. Cuộc rút quân diễn ra vô cùng gian khổ và xúc động. Nhiều chiến sĩ đã anh dũng hy sinh trên bãi dâu Tàm Xá khi chặn địch cho đồng đội rút lui. Những ký ức ấy trở thành nỗi đau và niềm tự hào mà ông Phùng Đệ luôn ghi nhớ nhớ suốt cuộc đời
Sau khi lên Việt Bắc, các “Vệ Út” được tổ chức lại. Những em nhỏ tuổi hơn được tham gia đội tuyên truyền văn nghệ phục vụ bộ đội và nhân dân. Tại đây, ông Phùng Đệ dần gắn bó với nghệ thuật, tham gia biểu diễn ca múa nhạc trong nhiều chiến dịch lớn. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, ông trở về Hà Nội trong đoàn văn công quân đội với niềm xúc động và tự hào sâu sắc.
Từ một cậu bé mồ côi tham gia chiến đấu giữa lòng Hà Nội, ông Phùng Đệ sau này trở thành nghệ sĩ điện ảnh quân đội tài năng. Ông làm đạo diễn, quay phim và góp phần tạo nên nhiều bộ phim nổi tiếng đạt giải thưởng lớn như “Lên đường hành quân”, “Võ tay không”, “Những cô gái Đại đội 3 quân giải phóng” và “Chiến thắng đường 9 – Nam Lào”. Cuộc đời ông là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ thiếu niên Hà Nội anh dũng trong kháng chiến và giàu cống hiến trong hòa bình.



