Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện về Võ Thị Lớ

Đồng Tháp25/08/2026Trương Nguyễn Minh Thư (Phường Long Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện về Võ Thị Lớ

Vùng đất Gò Công quanh năm lộng gió biển, nơi từng chứng kiến biết bao máu xương đổ xuống cho hòa bình, đến nay vẫn mãi khắc ghi câu chuyện về một người con gái mang cái tên chân chất: Võ Thị Lớ (chị Sáu Lớ). Sinh năm 1949 tại xã Tăng Hòa, chị ngã xuống khi vừa tròn 20 tuổi—cái tuổi đẹp nhất của đời người, gửi lại thanh xuân vào lòng đất mẹ để bảo vệ vẹn nguyên ngọn lửa cách mạng.

Mái tóc thề và những chuyến hành trình lặng lẽ

Năm 1966, khi mới 17 tuổi, cô thiếu nữ Võ Thị Lớ đã sớm mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn. Giữa lúc chiến trường Gò Công bị địch kìm kẹp, đánh phá ác liệt, chị xung phong tham gia vào Ban An ninh thị xã Gò Công với vai trò một nữ giao liên bí mật.

Người con gái có vóc dáng mảnh mai, nụ cười hiền hậu ấy hằng ngày phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy. Chị hóa trang thành người đi chợ, đi làm ruộng, lặng lẽ giấu tài liệu, mật thư vào giỏ xách, trong nếp áo để vượt qua các đồn bốt dày đặc của giặc. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với lằn ranh sinh tử, nhưng bằng sự mưu trí và lòng quả cảm phi thường, chị Sáu Lớ chưa một lần chùn bước, bảo đảm mạch máu thông tin của cách mạng luôn thông suốt.

Khúc tráng ca lúc 11 giờ trưa

Ngày 05/8/1969 trở thành một ngày đau thương nhưng rực rỡ ngọn lửa anh hùng tại vùng Đồng Sơn Xép. Nhận được tin tình báo, quân Mỹ hung hãn huy động lực lượng lớn cùng tàu chiến, trực thăng bao vây, càn quét điên cuồng nhằm san phẳng căn cứ an ninh của ta.

Tiếng bom đạn gầm rú xé toạc bầu trời. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tính mạng của các cán bộ lãnh đạo và những chiến sĩ thương binh đang ẩn nấp dưới hầm bí mật bị đe dọa nghiêm trọng. Không một chút đắn đo, chị Sáu Lớ đã chọn đứng về phía hiểm nguy. Chị chủ động dấn thân, thu hút sự chú ý của địch về phía mình để đánh lạc hướng, tạo thời gian quý báu cho đồng đội rút lui an toàn.

Đúng 11 giờ trưa hôm ấy, giữa khói bom mù mịt và tiếng súng chát chúa, người con gái kiên trung của đất Gò Công đã trút hơi thở cuối cùng. Chị ngã xuống khi ngực vẫn phập phồng tình yêu quê hương, bảo vệ thành công tuyệt đối bí mật của căn cứ. Chị ra đi, nhưng thân xác chị đã hòa vào lòng đất, che chở cho những người đồng đội tiếp tục sống và chiến đấu.

Niềm thương mến và lòng biết ơn muôn đời

Sự hy sinh của chị Võ Thị Lớ là một nốt lặng đầy đau xót nhưng cũng là niềm tự hào kiêu hãnh của người dân Tiền Giang. Sự hy sinh anh dũng ấy đã được Đảng và Nhà nước tri ân bằng danh hiệu cao quý nhất: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh cô giao liên Sáu Lớ tuổi đôi mươi, mưu trí và quả cảm, vẫn sống mãi trong lòng các thế hệ mai sau. Tên của chị không chỉ nằm trong những trang sử sách trang trọng, mà đã trở thành niềm thương mến, là biểu tượng ngời sáng về lòng yêu nước của người phụ nữ Nam Bộ "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn