CÂU CHUYỆN VỀ VUA ĐINH BỘ LĨNH (ĐINH TIÊN HOÀNG)
Đinh Tiên Hoàng (924 – 979), tên thật là Đinh Bộ Lĩnh, là vị hoàng đế sáng lập triều đại nhà Đinh và nước Đại Cồ Việt. Ông là người có công dẹp loạn 12 sứ quân, thống nhất đất nước và trở thành vị Hoàng đế đầu tiên của Việt Nam sau thời kỳ Bắc thuộc.

Sinh ra tại vùng đất Đại Hoàng (Ninh Bình ngày nay) trong một gia đình có cha làm Thứ sử, Đinh Bộ Lĩnh từ nhỏ đã sớm bộc lộ chí khí phi thường. Mất cha từ sớm, ông sống cùng mẹ trong vùng núi rừng trùng điệp. Những ngày thơ ấu, ông thường cùng đám trẻ chăn trâu trong vùng bẻ hoa lau làm cờ, chia phe tập trận. Nhờ bản tính thông minh, gan hẻm lại có uy lực tự nhiên, ông được bạn bè kiệu tay làm kiệu, xưng làm thủ lĩnh. Chính những trận "chiến đấu" trên đồng cỏ ấy đã rèn giũa nên bản lĩnh quân sự và khả năng quy tụ lòng người của vị vua tương lai.
Khi nhà Ngô suy yếu rồi sụp đổ, đất nước rơi vào cảnh lầm than bởi loạn 12 sứ quân — mỗi kẻ chiếm giữ một phương, xâu xé giang sơn. Nhìn cảnh nhân dân lầm than, Đinh Bộ Lĩnh dựng cờ khởi nghĩa tại vùng núi hiểm trở Hoa Lư. Với chiến thuật quân sự tài tình kết hợp khéo léo giữa tiến đánh, chiêu hàng và liên kết hôn nhân, ông lần lượt đánh dẹp và thu phục từng sứ quân. Thiên hạ quy về một mối, dân chúng mến phục gọi ông là Vạn Thắng Vương — vị vua đánh đâu thắng đó.
Năm 968, Đinh Bộ Lĩnh chính thức lên ngôi Hoàng đế, lấy hiệu là Đinh Tiên Hoàng, đặt tên nước là Đại Cồ Việt và định đô tại Hoa Lư. Ông xưng Đế chứ không xưng Vương, đúc tiền "Thái Bình hưng bảo" và xây dựng bộ máy chính quyền riêng, khẳng định vị thế độc lập, tự chủ hoàn toàn với các triều đại phương Bắc. Dù triều đại của ông khép lại sau 12 năm bởi một bi kịch lịch sử, Đinh Tiên Hoàng vẫn mãi là biểu tượng bất tử của tinh thần tự cường và công lao thống nhất giang sơn dân tộc.



