CÂU CHUYỆN VỀ “VUA MÌN” CỦA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, có những người lính làm một công việc mà chỉ nghe tên thôi cũng đủ thấy nguy hiểm: phá bom, gỡ mìn và mở đường.
Một trong những người được nhắc đến nhiều là Anh hùng Nguyễn Viết Xuân.
Ông sinh năm 1934 tại Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Năm 1952, khi mới 18 tuổi, ông nhập ngũ và trở thành chiến sĩ thuộc lực lượng công binh. Sau đó, ông được điều động vào chiến trường Trường Sơn, nơi những con đường vận tải luôn nằm trong tầm đánh phá của máy bay Mỹ.
Mỗi khi máy bay đánh phá, những quả bom có thể nằm lại trên mặt đường hoặc dưới lòng đất. Có quả phát nổ ngay lập tức, nhưng cũng có những quả bom chưa nổ và có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Muốn đoàn xe tiếp tục đi, phải có người tìm và xử lý chúng.
Người lính công binh phải tiến đến gần quả bom, xác định loại bom, tìm cách vô hiệu hóa hoặc phá hủy nó. Không có nhiều thiết bị hiện đại như ngày nay. Phần lớn công việc được thực hiện bằng những dụng cụ rất đơn giản và kinh nghiệm của người lính.
Chỉ một thao tác sai có thể khiến cả người lính lẫn đồng đội xung quanh thiệt mạng.
Nguyễn Viết Xuân đã nhiều lần trực tiếp làm nhiệm vụ trong những hoàn cảnh như vậy. Có lần ông cùng đồng đội phải phá một quả bom nằm ngay trên tuyến đường mà đoàn xe đang chờ phía sau. Máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào, nhưng nếu không xử lý được quả bom, đoàn xe không thể tiếp tục.
Ông tiến đến vị trí quả bom.
Đồng đội đứng phía sau theo dõi.
Một tiếng nổ vang lên.
Con đường lại được thông.
Những chiếc xe tiếp tục hành quân.
Nhưng chiến tranh không cho người lính nhiều cơ hội để nghỉ ngơi. Những quả bom khác lại xuất hiện, những tuyến đường khác lại bị đánh phá.
Nguyễn Viết Xuân tiếp tục công việc ấy cho đến khi hy sinh.
Sau này, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Người ta gọi ông bằng nhiều cái tên, nhưng điều đáng nhớ nhất không nằm ở biệt danh.
Đó là hình ảnh một người lính nhiều lần bước đến gần cái chết để mở đường cho đồng đội.
Ngày nay, đường Trường Sơn đã trở thành những tuyến giao thông rộng rãi. Xe cộ chạy qua núi rừng, không còn phải dừng lại vì một quả bom vừa được máy bay thả xuống.
Nhưng mỗi mét đường bình yên hôm nay đều khiến người ta nhớ đến những người từng dùng chính tuổi trẻ của mình để mở đường giữa bom đạn.
Có những người lính tiến về phía trước bằng đôi chân. Có những người mở đường bằng cách bước thẳng đến nơi nguy hiểm nhất. Và họ hiểu rằng, phía sau mình còn cả một đoàn xe đang chờ.



