Câu chuyện: Vết thương thành cổ và khúc vĩ thanh ngày đại thắng
"Tạm biệt người vợ hiền và ba đứa con thơ tại bản Kham để nghe theo tiếng gọi Tổ quốc vào mùa hè năm 1972, người lính Vi Văn Chói đã ném mình vào những trận chiến tàn khốc nhất tại tọa độ lửa Quảng Trị dưới màu áo Sư đoàn 312. Vượt qua những trận thương vong thảm khốc, mang trên mình vết thương xương máu, anh tiếp tục hành quân thẳng vào chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử để chứng kiến ngày đất nước trọn niềm vui. Câu chuyện là khúc tráng ca bất khuất về sự hy sinh vô bờ bến và ý chí sắt đá của một người cha, một người lính kiên trung."
Tháng 5 năm 1972, khi chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn quyết liệt nhất của "Mùa hè đỏ lửa", chàng trai Vi Văn Chói khi ấy đã là người đàn ông của gia đình, làm cha của ba đứa con thơ tại bản Kham, xã Tam Thanh. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, anh đã gác lại nỗi nhớ thương vợ con, nén lòng bước chân lên đường tòng quân. Sau hai tháng huấn luyện thần tốc tại Triệu Sơn, Thanh Hóa, anh được biên chế vào Sư đoàn 312 trứ danh, hành quân cấp tốc thẳng vào tọa độ lửa Quảng Trị.
Hai năm 1972 và 1973 tại chiến trường Quảng Trị là những tháng ngày thử thách khốc liệt nhất đối với cuộc đời người lính Vi Văn Chói. Sư đoàn 312 của anh phải trực tiếp hứng chịu những trận mưa bom bão đạn rải thảm kinh hoàng từ máy bay B-52 và pháo bầy của địch. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng, mùi máu và đất cát bị cày xới, ranh giới giữa cái sống và cái chết chỉ tính bằng tích tắc. Anh Chói đã tận mắt chứng kiến hàng trăm người đồng đội, những người vừa phút trước còn cười nói chia nhau điếu thuốc, phút sau đã ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả chiến hào. Trong một trận đánh giáp lá cà ác liệt giành giật từng tấc đất với địch, một quả đạn pháo nổ vang trời ngay sát cạnh đã hất tung anh đi. Anh Chói bị thương nặng, máu chảy đầm đìa nhưng ý chí kiên cường không cho phép anh buông súng. Giữa lán cứu thương dã chiến chật hẹp, gặm nhấm nỗi đau thể xác và nỗi xót xa mất mát đồng đội, anh vẫn đau đáu hướng về chiến trường, mong ngày bình phục để tiếp tục chiến đấu.
Đến năm 1974, sau khi vết thương tạm ổn, anh được điều chuyển về hậu cứ tại D5, E165, F312 ở Ninh Bình để dưỡng thương và huấn luyện bổ sung. Những tưởng cuộc đời binh nghiệp sẽ dừng lại ở hậu phương, nhưng mạch máu của người lính Cách mạng lại sục sôi khi chiến dịch giải phóng miền Nam bắt đầu. Tháng 3 năm 1975, anh Chói một lần nữa khoác ba lô hành quân ra trận, tham gia vào Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
. Đơn vị của anh đánh thẳng vào mũi trận tại Phú Lợi, Bình Dương, đập tan những chốt chặn cuối cùng của chính quyền Sài Gòn.
Đi qua vũng máu của Quảng Trị và rực lửa của Bình Dương, tháng 10 năm 1975, sau khi đất nước hoàn toàn hòa bình thống nhất được 6 tháng, người lính Vi Văn Chói nhận quyết định xuất ngũ. Anh trở về bản Kham với những vết sẹo bom đạn trên cơ thể và ký ức vẹn nguyên về những người đồng đội đã nằm lại. Người thương binh ấy lại tiếp tục cống hiến phần đời còn lại cho quê hương, kinh qua các chức vụ từ Đội trưởng sản xuất, Kế toán bản, đến Trưởng bản và Chi hội trưởng cựu chiến binh, giữ vẹn nguyên khí chất "bộ đội Cụ Hồ" cho đến tận ngày nay.



