Câu chuyện Võ Văn Thị Ty
Sinh năm 1941, tại một vùng quê thuần nông của tỉnh Vĩnh Long, bà Võ Văn Thị Ty lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn. Tuổi xuân của bà gắn liền với khói lửa chiến tranh, với những đêm hành quân, những ngày cơm vắt muối rang, với nỗi nhớ thương chồng con thắt lòng nhưng vẫn kiên cường đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Năm 1955, khi mới tròn 14 tuổi – cái tuổi đáng lẽ còn cắp sách đến trường – bà xung phong tham gia cách mạng, làm cán bộ dân chính đảng, trực tiếp phụ trách công t
Sinh năm 1941, tại một vùng quê thuần nông của tỉnh Vĩnh Long, bà Võ Văn Thị Ty lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn. Tuổi xuân của bà gắn liền với khói lửa chiến tranh, với những đêm hành quân, những ngày cơm vắt muối rang, với nỗi nhớ thương chồng con thắt lòng nhưng vẫn kiên cường đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Năm 1955, khi mới tròn 14 tuổi – cái tuổi đáng lẽ còn cắp sách đến trường – bà xung phong tham gia cách mạng, làm cán bộ dân chính đảng, trực tiếp phụ trách công tác vận động quần chúng, nuôi giấu cán bộ và chuyển tin, chuyển lương thực ra chiến khu. Trong suốt 14 năm hoạt động (1955 – 1969), bà đã đi qua biết bao vùng đất bị địch càn quét, chứng kiến không ít mất mát, đau thương nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng.
Chiến tranh cướp đi tuổi thanh xuân và cả hạnh phúc riêng của bà. Chồng bà – liệt sĩ Lê Văn Tồn, đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến ác liệt, để lại cho bà nỗi đau sâu thẳm mà thời gian không thể xóa nhòa. Mỗi lần nhắc đến ông, bà chỉ lặng lẽ lau nước mắt, rồi lại tiếp tục lao vào công việc, như cách mà người phụ nữ Việt Nam vẫn kiên cường gánh vác cả hậu phương trong những năm tháng gian khổ nhất.
Là thương binh hạng 1/4, bà mang trong mình thương tích của chiến tranh – những vết thương không chỉ trên thân thể mà cả trong tâm hồn. Thế nhưng, chưa bao giờ bà để nỗi đau ấy làm mình yếu đuối. Bà luôn nói với con cháu rằng: “Má còn sống là để kể lại cho tụi con nghe – để tụi con hiểu hòa bình này có được, là bao nhiêu máu xương đổi lấy.”
Ngày hôm nay, dù tuổi đã cao, bà Võ Văn Thị Ty vẫn luôn minh mẫn, lạc quan, sống nghĩa tình với bà con lối xóm. Mỗi khi có đoàn viên, thanh niên đến thăm, bà lại kể về những ngày đi rải truyền đơn, những đêm hành quân không đèn, những bữa cơm chỉ có củ sắn mà lòng vẫn ấm áp bởi niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.
Cuộc đời bà là một bản anh hùng ca thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam – kiên trung, gan góc mà đầy yêu thương. Trong bà là hình ảnh của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh với trái tim rực lửa, để hôm nay, thế hệ trẻ có thể sống giữa hòa bình, tự do và hạnh phúc.
“Nếu được chọn lại, tôi vẫn đi con đường đó. Vì Tổ quốc, vì đồng bào mình – không có gì quý hơn độc lập, tự do.”



