Khác

CÂU CLIỆT SĨ LÊ VĂN HÒE gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Campuchia

Có những cái tên, dù thời gian đã đi qua bao nhiêu năm tháng, vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức của quê hương. Có những con người đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim tình yêu gia đình, tình yêu quê hương, đất nước và lời gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Họ lên đường, rồi mãi mãi không trở về. Liệt sĩ Lê Văn Hòe là một người con như thế.

Thanh Hóa16/09/2026Phường Đào Duy Từ (Phường Đào Duy Từ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

LIỆT SĨ LÊ VĂN HÒE

Người con Nguyên Bình gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Campuchia

 

Có những cái tên, dù thời gian đã đi qua bao nhiêu năm tháng, vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức của quê hương. Có những con người đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim tình yêu gia đình, tình yêu quê hương, đất nước và lời gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Họ lên đường, rồi mãi mãi không trở về. Liệt sĩ Lê Văn Hòe là một người con như thế.

Đồng chí Lê Văn Hòe sinh năm 1957, quê quán xã Nguyên Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, đồng chí cũng như bao thanh niên cùng thời, đã mang trong mình khát vọng được cống hiến tuổi trẻ cho quê hương, đất nước.

Tuổi trẻ của đồng chí Lê Văn Hòe không gắn với những tháng ngày bình yên, mà gắn với những năm tháng đất nước còn phải tiếp tục chiến đấu để bảo vệ độc lập, hòa bình và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Từ quê hương Nguyên Bình đến chiến trường Campuchia

Năm tháng ấy, khi Tổ quốc cần, những người con của quê hương lại lên đường.

Từ mảnh đất Nguyên Bình thân thương, đồng chí Lê Văn Hòe đã khoác lên mình màu áo người lính, mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên: tình yêu gia đình, tình đồng chí, đồng đội và lòng trung thành với Tổ quốc.

Chiến trường Campuchia là nơi đồng chí đã gửi lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Ở nơi ấy, giữa những gian khổ, hiểm nguy của chiến tranh, người lính Việt Nam không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng tinh thần đoàn kết, tình đồng chí, đồng đội và trách nhiệm đối với nhiệm vụ được giao.

Có lẽ, trong những giờ phút giữa chiến trường, hình ảnh quê nhà vẫn luôn hiện diện trong tâm trí người lính. Là con đường làng. Là mái nhà thân thuộc. Là người mẹ, người cha, những người thân yêu đang ngày đêm mong ngóng. Và trên tất cả, là niềm tin rằng những gì mình đang làm hôm nay là để gìn giữ một ngày mai bình yên.

Năm 1978 – tuổi xuân dừng lại

Năm 1978, khi tuổi đời mới chỉ 21 tuổi, đồng chí Lê Văn Hòe đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Campuchia.

Hai mươi ba tuổi...

Một độ tuổi mà hôm nay, những người trẻ đang học tập, lao động, yêu thương, xây dựng tương lai và ước mơ về những điều tốt đẹp.

Nhưng với Liệt sĩ Lê Văn Hòe, tuổi 21 đã trở thành điểm dừng của một cuộc đời.

Đồng chí đã không kịp trở về với quê hương Nguyên Bình.

Không kịp đi tiếp những con đường của cuộc đời.

Không kịp nhìn thấy những đổi thay của quê hương.

Không kịp chứng kiến những mùa lúa mới, những con đường mới, những mái nhà mới mọc lên trên chính quê hương mình.

Nhưng sự hy sinh ấy không vô nghĩa.

Tuổi xuân của đồng chí đã hòa vào tuổi xuân của đất nước.

Máu xương của đồng chí và biết bao người lính Việt Nam đã góp phần viết nên những trang sử của tình đoàn kết, của nghĩa vụ quốc tế cao cả và của khát vọng hòa bình.

Một người nằm xuống – triệu người ghi nhớ

Chiến tranh đã lùi xa. Những tiếng súng năm nào đã trở thành ký ức. Nhưng đối với quê hương, sự hy sinh của những người con như Liệt sĩ Lê Văn Hòe chưa bao giờ là quá khứ. Bởi phía sau một người lính hy sinh là một gia đình mất đi người thân.

Phía sau một cái tên được khắc trên bia tưởng niệm là cả một tuổi xuân đã gửi lại cho non sông.

Và phía sau sự bình yên của mỗi chúng ta hôm nay là sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh.

Lê Văn Hòe – người con của Nguyên Bình – đã nằm lại nơi chiến trường Campuchia, nhưng tên tuổi của đồng chí vẫn trở về với quê hương qua ký ức của những người còn sống, qua những trang sử và qua lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay.

Thế hệ hôm nay và câu chuyện của người đã khuất Mỗi khi nhắc đến Liệt sĩ Lê Văn Hòe, chúng ta không chỉ nhắc về một người đã hy sinh. Chúng ta nhắc về một thế hệ thanh niên đã sống một cuộc đời đẹp nhất bằng cách hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Thế hệ trẻ hôm nay may mắn được lớn lên trong hòa bình. Chúng ta không phải nghe tiếng bom rơi. Không phải rời quê hương để bước vào những chiến trường khốc liệt. Không phải đối diện với sự sống và cái chết trong từng khoảnh khắc. Nhưng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Mỗi con đường chúng ta đi, mỗi mái trường chúng ta học tập, mỗi buổi chiều bình yên trên quê hương đều nhắc chúng ta rằng: đã có những người trẻ như Lê Văn Hòe gửi lại tuổi xuân của mình để đổi lấy bình yên cho các thế hệ mai sau.

Vì vậy, tri ân các anh hùng liệt sĩ không chỉ là thắp một nén hương. Tri ân còn là biết trân trọng hòa bình. Là sống có trách nhiệm với quê hương. Là học tập, lao động, cống hiến. Là giữ gìn truyền thống cách mạng của quê hương. Và khi Tổ quốc cần, thế hệ trẻ phải biết đứng lên, biết nhận lấy trách nhiệm của mình.

LỜI TRI ÂN

Hôm nay, giữa quê hương Nguyên Bình thân yêu, chúng ta nhắc đến tên Liệt sĩ Lê Văn Hòe bằng tất cả niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc. Đồng chí đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Nhưng sự hy sinh của đồng chí đã làm nên một phần ý nghĩa của hai chữ hòa bình hôm nay. Xin được cúi đầu trước anh linh người chiến sĩ trẻ.

Xin được gửi đến gia đình Liệt sĩ Lê Văn Hòe lòng biết ơn và sự tri ân sâu sắc. Năm tháng có thể phủ lên chiến tranh một màu thời gian, nhưng không thể phủ mờ những hy sinh vì Tổ quốc.

Tên đồng chí có thể nằm lại giữa chiến trường xa xôi, nhưng ký ức về đồng chí sẽ còn được truyền lại cho các thế hệ mai sau.

THAY LỜI KẾT

Có những người ra đi để trở về. Có những người ra đi và mãi mãi không trở về.

Nhưng có những người, dù không trở về bằng hình hài, lại sống mãi trong ký ức của quê hương.

Liệt sĩ Lê Văn Hòe – người con quê hương Nguyên Bình, người chiến sĩ đã hy sinh năm 1978 trên chiến trường Campuchia – là một người như thế.

Tuổi xuân của đồng chí đã dừng lại nơi chiến trường. Nhưng từ sự hy sinh ấy, một thế hệ khác được tiếp tục lớn lên trong hòa bình. Để hôm nay, chúng ta được sống, được học tập, được làm việc và được mơ ước dưới bầu trời bình yên của quê hương.

Xin được gọi tên đồng chí bằng tất cả niềm thương nhớ:

Lê Văn Hòe!

Hai mươi mốt tuổi – một đời người còn rất trẻ.

Nhưng sự hy sinh của đồng chí là một phần tuổi xuân bất tử của quê hương, của đất nước.

Xin đời đời ghi nhớ!

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CLIỆT SĨ LÊ VĂN HÒE gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Campuchia | Câu chuyện thời hoa lửa