CẦU DẪN ĐIỆN SỐNG GIỮA DÒNG THẠCH HÃN: KHI TUỔI TRẺ TRỞ THÀNH HUYỀN THOẠI
Có những câu chuyện lịch sử khi nghe lại, chúng ta không chỉ nghiêng mình thán phục trước lòng quả cảm, mà còn nghẹn ngào vì tình yêu Tổ quốc quá đỗi thiêng liêng. Câu chuyện của Anh hùng LLVT Nhân dân Mai Ngọc Thoảng giữa mùa hè đỏ lửa Quảng Trị năm 1972 chính là một huyền thoại như thế.

CẦU DẪN ĐIỆN SỐNG GIỮA DÒNG THẠCH HÃN: KHI TUỔI TRẺ TRỞ THÀNH HUYỀN THOẠI
Có những câu chuyện lịch sử khi nghe lại, chúng ta không chỉ nghiêng mình thán phục trước lòng quả cảm, mà còn nghẹn ngào vì tình yêu Tổ quốc quá đỗi thiêng liêng. Câu chuyện của Anh hùng LLVT Nhân dân Mai Ngọc Thoảng giữa mùa hè đỏ lửa Quảng Trị năm 1972 chính là một huyền thoại như thế.
Năm 1970, chàng thanh niên xứ Thanh ấy chỉ nặng vỏn vẹn 38kg. Muốn được cầm súng ra trận, ông đã giấu những viên gạch vào túi quần để "ăn gian" cân nặng cho đủ tiêu chuẩn nhập ngũ. Và rồi hai năm sau, giữa "túi bom" Thành cổ khốc liệt, người chiến sĩ thông tin 19 tuổi ấy đã đưa ra một quyết định làm rung động lòng người.
Tháng 7/1972, dòng Thạch Hãn sục sôi b.om đ.ạn; đường dây liên lạc huyết mạch bị đứt lìa. Ba đồng đội đi trước đã nằm lại dưới đáy sông. Nhận "lễ truy điệu sống" từ tay đồng đội, Mai Ngọc Thoảng vẫn kiên định lao xuống dòng nước xiết. Bơi ra giữa dòng sông cuộn xiết dưới mưa bom bão đạn, ông tìm được hai đầu dây bị đứt nhưng lại không còn đủ dây để nối vào nhau. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một ý nghĩ lóe sáng: Ông dùng chính hai hàm răng của mình cắn chặt hai đầu dây để tạo thành một chiếc cầu dẫn điện sống.
Suốt 30 phút ngâm mình dưới mưa bom, mỗi nhịp máy quay là một lần dòng điện chạy qua làm cơ thể ông co rút, tê dại rồi ngất đi. Nhưng mỗi khi tỉnh lại, ông lại cắn chặt răng giữ lấy mạch máu thông tin. Dòng điện ấy không chỉ truyền đi mệnh lệnh chiến đấu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp để bẻ gãy đợt tiến công của địch, mà còn là dòng điện của ý chí, của niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Người anh hùng năm xưa giờ đây đang ngày ngày chiến đấu với những cơn đau của bệnh tật và vết thương tuổi già, nhưng ngọn lửa trong mắt ông vẫn rực cháy mỗi khi kể về đồng đội. Ông vẫn khoác lên mình bộ quân phục để "truyền lửa" cho thế hệ trẻ, tiếp tục gieo mầm hạt giống yêu nước vào lòng những lứa học sinh.
Xin cúi đầu tri ân Anh hùng Mai Ngọc Thoảng — người đã lấy m.áu thịt và tuổi xuân của mình để viết nên khúc ca bất tử trên dòng Thạch Hãn. Cảm ơn ông và một thế hệ cha anh đã cho chúng con được sống trong độc lập, tự do và bình yên hôm nay.
Kính chúc ông luôn dồi dào sức khỏe, bình an, chiến thắng bệnh tật của tuổi già để tiếp tục là chỗ dựa tinh thần vững chắc và là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ noi theo!



