CẦU DẪN ĐIỆN SỐNG” TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Mai Ngọc Thoảng sinh năm 1953, quê Thanh Hóa. Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, ông là Tiểu đội trưởng thông tin. Khi dây liên lạc bị đứt giữa bom đạn, ông đã dùng răng giữ và nối hai đầu dây, góp phần duy trì thông tin chỉ huy. Năm 1973, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND khi mới 20 tuổi.
Năm 1972.
Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất.
Đạn pháo dội xuống.
Máy bay liên tục đánh phá.
Dòng sông Thạch Hãn trở thành một dòng sông mà mỗi chuyến vượt qua đều có thể là chuyến đi cuối cùng.
Trong hoàn cảnh ấy, thông tin liên lạc có ý nghĩa sống còn.
Nếu mệnh lệnh không đến được với chiến sĩ ngoài trận địa, một đơn vị có thể bị cô lập.
Nếu đường dây bị đứt, người lính thông tin phải tìm cách nối lại.
Mai Ngọc Thoảng khi ấy mới chỉ là một thanh niên rất trẻ.
Trong một tình huống đặc biệt nguy hiểm, đường dây liên lạc bị đứt giữa dòng Thạch Hãn.
Không có điều kiện sửa chữa theo cách thông thường.
Ông đã dùng chính hàm răng của mình để giữ hai đầu dây, tạo thành một “cầu dẫn điện sống”, giúp thông tin tiếp tục được duy trì.
Hành động ấy diễn ra giữa bom đạn và dòng nước.
Không có thời gian suy nghĩ nhiều.
Chỉ có một điều trong đầu người chiến sĩ:
Phải giữ liên lạc.
Nhờ đường dây được nối lại, mệnh lệnh chiến đấu tiếp tục được truyền đi.
Năm 1973, Mai Ngọc Thoảng được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND khi mới 20 tuổi.
Ngày nay, ông vẫn đi nói chuyện với thế hệ trẻ.
Không phải để kể về huân chương.
Mà để kể về những người đồng đội đã nằm lại bên dòng Thạch Hãn.
Thông điệp:
Có những người anh hùng không trực tiếp cầm súng nhưng đã giữ cho “mạch máu” của chiến trường không bao giờ ngừng chảy.


