"Cầu Hàm Rồng Không Bao Giờ Sập"
Cầu Hàm Rồng là mục tiêu đánh phá điên cuồng nhất của không quân Mỹ ở miền Bắc. Chúng muốn chặt đứt con đường chi viện huyết mạch vào miền Nam. Đối với chúng tôi, những phi công lái chiếc MiG-17 lỗi thời so với máy bay siêu thanh của địch, mỗi lần cất cánh bảo vệ Hàm Rồng là một lần xác định cảm tử.
Tôi nhớ trận đánh năm 1965, bầu trời Hàm Rồng đen kịt máy bay địch. Chúng tôi dùng chiến thuật "đánh gần", lao thẳng vào đội hình của chúng để hạn chế ưu thế tên lửa tầm xa của địch. Khi thấy chiếc Thần sấm (F-105) lọt vào tầm ngắm, tôi siết cò. Một quầng lửa bùng lên. Dưới đất, hàng vạn người dân và dân công hỏa tuyến reo hò dậy sóng cả dòng sông Mã.
Dù bị trúng hàng ngàn tấn bom, cây cầu vẫn đứng vững như một biểu tượng của ý chí thép. Chúng tôi đã bay bằng cả trái tim, bằng niềm tin của những người dân đang đứng dưới kia truyền lên. Hàm Rồng không chỉ là sắt thép, nó là danh dự của Tổ quốc. Mỗi lần nhìn thấy cây cầu soi bóng dưới dòng sông, tôi lại nhớ về những đồng đội đã hóa thân vào mây trời để giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt.



