Cậu học trò của lớp Bình dân học vụ
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, một trong những nhiệm vụ cấp thiết của nước Việt Nam mới là chống nạn mù chữ. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh rằng một dân tộc độc lập thì người dân cũng cần có tri thức để làm chủ cuộc sống của mình. Phong trào Bình dân học vụ vì thế được phát động rộng rãi. Ở những bản làng vùng núi Cao Bằng, phong trào ấy mang một hình ảnh rất giản dị: những lớp học nhỏ được mở ngay tại bản, nơi người lớn và trẻ em cùng nhau học chữ.

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, một trong những nhiệm vụ cấp thiết của nước Việt Nam mới là chống nạn mù chữ. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh rằng một dân tộc độc lập thì người dân cũng cần có tri thức để làm chủ cuộc sống của mình. Phong trào Bình dân học vụ vì thế được phát động rộng rãi.
Ở những bản làng vùng núi Cao Bằng, phong trào ấy mang một hình ảnh rất giản dị: những lớp học nhỏ được mở ngay tại bản, nơi người lớn và trẻ em cùng nhau học chữ.
Cậu bé Tày cũng trở thành một học trò như thế.
Buổi học thường diễn ra vào những lúc người dân đã hoàn thành công việc trong ngày. Ánh đèn đơn sơ soi lên những trang giấy. Người dạy có khi là một cán bộ, một thanh niên biết chữ hoặc một người từng được học hành.
Cậu bé ngồi ngay ngắn trước tờ giấy, tay cầm bút còn chưa thật vững.
Chữ đầu tiên không dễ viết.
Có hôm cậu viết mãi một chữ vẫn chưa đúng. Người dạy kiên nhẫn sửa lại, rồi bảo:
— Không biết thì học. Học chậm cũng được, miễn là đừng bỏ cuộc.
Câu nói ấy trở thành động lực để cậu tiếp tục.
Trong lớp không chỉ có trẻ em. Có những người lớn tuổi trước đó chưa từng được học chữ. Họ ngồi bên cạnh những đứa trẻ, chăm chú nhìn từng nét bút. Có người viết đi viết lại một chữ nhiều lần. Có người vui mừng khi lần đầu tiên tự mình đọc được một câu đơn giản.
Đối với cậu bé, lớp học ấy mở ra một thế giới mới.
Trước đây, cậu chỉ biết những con đường quanh bản, những nương ngô và những câu chuyện được người lớn kể lại. Từ khi biết chữ, cậu có thể tự đọc tên mình, đọc những dòng chữ trên giấy và dần hiểu thêm về đất nước.
Cậu bắt đầu nhận ra rằng biết chữ cũng là một cách để mở cánh cửa bước ra khỏi những giới hạn của cuộc sống.
Những buổi học nối tiếp nhau.
Có hôm trời mưa, đường đi trơn trượt. Có hôm người học đến muộn vì phải làm việc trên nương. Nhưng lớp học vẫn cố gắng duy trì.
Mỗi nét chữ nhỏ bé trên trang giấy khi ấy mang theo một ý nghĩa lớn hơn rất nhiều. Đó là niềm tin rằng một đất nước vừa giành được độc lập cần có những người dân biết đọc, biết viết, biết suy nghĩ và biết làm chủ cuộc sống của mình.
Cậu học trò ngày nào rồi cũng trưởng thành.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại lớp Bình dân học vụ, điều cậu nhớ nhất không phải là chiếc bảng hay cây bút, mà là ánh mắt của những người lần đầu tiên biết đọc.
Cậu hiểu rằng cuộc cách mạng không chỉ thay đổi chính quyền.
Nó còn mở ra cơ hội để những người dân bình thường được học tập và vươn lên.
Bài học:
Lớp Bình dân học vụ nhắc chúng ta rằng học tập là nền tảng của sự tiến bộ. Dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, mỗi người vẫn có thể bắt đầu từ một con chữ và từng bước thay đổi cuộc đời mình.


