Cậu học trò lấy thân mình che chở các em
Nguyễn Bá Ngọc – Cậu học trò lấy thân mình che chở các em
Năm 1965, chiến tranh phá hoại bằng không quân diễn ra ác liệt trên miền Bắc. Những tiếng còi báo động, tiếng máy bay và bom nổ trở thành nỗi ám ảnh của nhiều làng quê. Khi ấy, Nguyễn Bá Ngọc mới là một học sinh mười ba tuổi ở xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.
Trong một trận máy bay Mỹ đánh phá khu vực, bom đạn trút xuống gần nơi các em nhỏ đang hoảng loạn tìm chỗ trú ẩn. Ngọc có thể chạy thật nhanh để bảo vệ mình. Nhưng nhìn thấy những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn đang gặp nguy hiểm, cậu quay lại.
Nguyễn Bá Ngọc tìm cách đưa các em xuống hầm, dùng chính cơ thể mình che chắn cho những đứa trẻ. Một mảnh bom đánh trúng cậu. Ngọc bị thương nặng, nhưng nhờ hành động ấy, các em nhỏ được bảo vệ. Cậu học trò qua đời khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại phía sau bàn học, trang sách và một tuổi thơ chưa kịp lớn.
Ngọc không phải một người lính được huấn luyện trên chiến trường. Cậu chỉ là một học sinh làng quê, nhưng trong giây phút hiểm nguy, cậu đã đưa ra lựa chọn của một người anh hùng: quay lại nơi bom đang rơi thay vì chạy về phía an toàn.
Nhiều năm sau, Nguyễn Bá Ngọc được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên cậu được đặt cho trường học, đường phố và những phong trào thiếu nhi. Nhưng phần thưởng lớn nhất chính là những cuộc đời đã được cậu cứu sống.
Câu chuyện ấy nhắc rằng lòng dũng cảm đôi khi bắt đầu từ một hành động rất giản dị: thấy người yếu hơn gặp nạn và không thể bỏ đi.



