Bài viết

CÂU HỎI MÀ BÁC SƠN KHÔNG TRẢ LỜI NGAY

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

– Bác có sợ không?

Một câu hỏi của người trẻ.

Một câu hỏi rất thật.

Tôi nghĩ bác sẽ kể về những ngày gian khổ, về những thử thách ở chiến trường C.

Nhưng bác chỉ im lặng.

Khoảng im lặng ấy kéo dài lâu hơn tôi tưởng.

Rồi bác nói:

– Có chứ.

Tôi hơi bất ngờ.

Bởi trong suy nghĩ của chúng tôi, những người lính thường hiện lên với hình ảnh mạnh mẽ, kiên cường, không biết sợ hãi.

Nhưng bác Sơn đã khiến tôi hiểu một điều khác.

Người lính không phải là người không biết sợ.

Người lính là người biết sợ nhưng vẫn bước tiếp khi trách nhiệm gọi tên mình.

Năm 1977, bác Lê Đình Sơn nhập ngũ khi vừa hai mươi tuổi và đến chiến trường C.

Hai mươi tuổi.

Một tuổi đời còn rất trẻ.

Có thể cũng có những lúc bác nhớ nhà. Có thể cũng có những lúc mong một ngày bình yên. Có thể trong lòng từng xuất hiện nỗi lo về ngày mai.

Nhưng nỗi sợ không khiến bước chân người lính dừng lại.

Tôi hỏi:

– Vậy điều gì khiến bác có thể tiếp tục?

Bác chỉ nói:

– Đã đi thì phải hoàn thành nhiệm vụ.

Không có lời lẽ lớn lao.

Không có một câu chuyện được tô đậm.

Chỉ là một suy nghĩ rất giản dị.

Nhưng chính sự giản dị ấy làm tôi xúc động.

Bởi đôi khi lòng can đảm không nằm ở việc chúng ta không sợ điều gì.

Lòng can đảm nằm ở việc dù sợ, ta vẫn lựa chọn điều cần làm.

Người lính đáng kính không phải vì họ chưa từng run sợ, mà bởi họ đã không để nỗi sợ quyết định bước chân mình.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU HỎI MÀ BÁC SƠN KHÔNG TRẢ LỜI NGAY | Câu chuyện thời hoa lửa