Câu huyện của bác Lê Duy Phú sinh năm 1961
Bác Lê Duy Phú, sinh năm 1961, là người đã trực tiếp trải qua những năm tháng “thời hoa lửa” đầy khốc liệt của chiến tranh. Mỗi lần nhắc lại, giọng bác chậm rãi nhưng chất chứa nhiều ký ức không thể nào quên.
Bác kể rằng thời niên thiếu của mình gắn liền với những ngày sơ tán liên miên. Khi tiếng còi báo động vang lên, cả làng lại vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Có những đêm dài, bác phải nằm im trong bóng tối, nghe tiếng bom rơi rung chuyển mặt đất, lòng đầy lo sợ nhưng cũng dần quen với cảnh sống ấy.
Cuộc sống khi đó vô cùng thiếu thốn. Bữa cơm chỉ có khoai, sắn, đôi khi thêm chút rau rừng, nhưng ai cũng cố gắng chịu đựng để vượt qua. Trẻ con như bác sớm biết phụ giúp gia đình, từ việc chăn trâu, cắt cỏ đến giữ em, thay vì được vui chơi như những đứa trẻ thời bình.
Thế nhưng, giữa gian khổ, tình người vẫn luôn ấm áp. Hàng xóm sẵn sàng chia sẻ từng nắm gạo, giúp đỡ nhau dựng lại mái nhà sau mỗi trận bom. Chính những tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mọi người cùng nhau vượt qua những năm tháng khó khăn nhất.
Với bác Phú, “thời hoa lửa” là ký ức vừa đau thương vừa đáng trân trọng. Nó không chỉ nhắc về chiến tranh mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết của con người Việt Nam trong những năm tháng gian lao.



