câu Lê Công Yên
câu Lê Công Yên
Ông Lê Công Yên (sinh năm 1961) kể chuyện thời đi bộ đội Ông Lê Công Yên sinh năm 1961. Năm tròn hai mươi tuổi, ông nhận lệnh nhập ngũ. Ngày rời quê lên đường, hành trang chỉ là vài bộ quần áo và lời dặn dò giản dị của gia đình, nhưng trong lòng ông là niềm tự hào của tuổi trẻ khi được khoác lên mình màu áo lính. Ông kể rằng những ngày đầu huấn luyện thật sự gian nan. Trên thao trường, nắng gắt bỏng rát, từng bài tập điều lệnh, bắn súng, hành quân dã ngoại nối tiếp nhau. Có hôm hành quân nhiều cây số, ba lô nặng trĩu trên vai, chân phồng rộp nhưng không ai kêu ca. Nhìn đồng đội vẫn bền bỉ bước tiếp, ông lại tự nhủ mình phải cố gắng hơn. Một kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là lần đơn vị làm nhiệm vụ giúp dân sau một trận mưa lớn. Đường làng lầy lội, nhiều nhà bị ngập nước. Các anh em chia nhau dọn dẹp, gia cố lại mái nhà, vận chuyển đồ đạc cho bà con. Khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt cảm kích của người dân, ông cảm nhận rõ ý nghĩa của hai chữ “bộ đội” – không chỉ là người sẵn sàng chiến đấu mà còn là chỗ dựa tin cậy của nhân dân. Cuộc sống trong quân ngũ tuy thiếu thốn nhưng chan chứa tình đồng chí. Những bữa cơm tập thể giản dị, những lá thư từ quê gửi lên được chuyền tay đọc chung, tất cả tạo nên một tình cảm gắn bó bền chặt. Rời quân ngũ trở về cuộc sống đời thường, ông Yên luôn coi quãng thời gian đi bộ đội là trường học lớn của cuộc đời. Chính nơi đó đã rèn cho ông ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm – những điều ông vẫn giữ gìn cho đến tận hôm nay.



