Cậu lính nhỏ tuổi nhất đại đội
Tôi là Nguyễn Ngọc Sơn, sinh năm 1963.
Nhập ngũ tháng 5 năm 1978, xuất ngũ tháng 5 năm 1982. Ngày đầu tiên về đơn vị, người ta nhìn tôi rồi bật cười. Không phải vì tôi làm gì sai. Mà vì tôi gầy và nhỏ quá. Bộ quân phục phát hôm ấy mặc lên người cứ như áo mượn. Tay áo dài quá cổ tay, quần thì rộng thùng thình. Lúc đội mũ cối, cái mũ cứ tụt xuống che gần hết mắt. Một anh trong đơn vị nhìn tôi rồi hỏi: “Nhóc này đủ tuổi chưa đấy?” Cả phòng cười ầm. Tôi đỏ mặt nhưng vẫn đáp: “Báo cáo, đủ rồi ạ!” Thật ra lúc ấy tôi mới chỉ vừa qua tuổi mười lăm không lâu. Nhỏ tuổi nhất đại đội. Ngày nhập ngũ, mẹ tôi cứ đứng sửa đi sửa lại quai ba lô cho con. Bà lo tôi còn bé quá, chưa quen tự lập. Trước lúc đi, bà dúi vào túi áo tôi mấy đồng bạc lẻ rồi dặn: “Đói thì mua cái gì ăn.” Nhưng vào bộ đội rồi mới biết, có tiền cũng chẳng tiêu vào đâu nhiều. Cuộc sống lính ngày ấy đơn giản lắm. Sáng nghe còi thì dậy.
Đến giờ thì tập.
Tối về giặt quần áo rồi ngủ. Lúc mới vào, tôi nhớ nhà kinh khủng. Đêm nào cũng nằm quay mặt vào tường vì sợ người khác thấy mình khóc. Có lần đang ngủ tự nhiên mơ thấy mẹ gọi dậy ăn cơm, tỉnh ra mới biết mình nằm trong doanh trại. Ngoài kia gió thổi hun hút. Tự nhiên thấy cổ họng nghẹn lại. Nhưng đời lính không cho người ta buồn lâu. Ngày nào cũng huấn luyện liên tục. Tập điều lệnh.
Tập bắn.
Tập hành quân. Có hôm đi bộ xa đến mức chân phồng rộp hết cả lên. Tôi nhỏ người nên mang ba lô nặng rất vất vả. Một anh lính lớn hơn thấy vậy thường lẳng lặng cầm giúp tôi lúc nghỉ giải lao. Không nói nhiều. Nhưng thương nhau thật lòng. Trong đơn vị, ai cũng gọi tôi là “thằng út”. Có gì ngon cũng hay để phần. Mỗi lần tăng gia có quả ổi hay củ khoai nướng, kiểu gì cũng có người gọi: “Ê út, lại ăn đi.” Những tình cảm ấy làm tôi lớn lên rất nhanh. Chỉ vài tháng sau, tôi đã khác hẳn cậu bé ngày đầu nhập ngũ. Biết tự giặt quần áo.
Biết chịu cực.
Biết khi mệt vẫn phải cố hoàn thành nhiệm vụ. Tôi nhớ nhất là những buổi hành quân đêm. Đoàn người đi nối dài trong bóng tối. Chỉ nghe tiếng dép cao su quệt xuống mặt đường và tiếng bi đông va lách cách bên hông. Có lần đi mệt quá, tôi vừa bước vừa ngủ gật. Anh đi trước quay lại cốc nhẹ vào mũ cối: “Ngủ là ngã xuống ruộng đấy.” Tôi giật mình tỉnh luôn. Cả hàng người cười khe khẽ trong đêm. Bốn năm quân ngũ của tôi trôi qua như thế. Không có điều gì quá lớn lao. Nhưng đó là quãng đời khiến tôi trưởng thành nhanh nhất. Ngày xuất ngũ tháng 5 năm 1982, tôi về nhà mà mẹ nhìn mãi mới cười: “Đi bộ đội về khác hẳn rồi.” Khác thật. Cậu bé gầy nhẳng năm nào giờ đã biết tự lo cho mình. Biết sống kỷ luật hơn. Biết nghĩ cho người khác hơn. Có lẽ quân đội đã nuôi tôi lớn thêm một lần nữa. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn lại ảnh cũ thời quân ngũ, tôi vẫn bật cười vì bộ quân phục rộng thùng thình năm ấy. Nhưng chính trong bộ quân phục còn chưa vừa người đó, tôi đã đi qua những năm tháng đẹp nhất tuổi trẻ. Tôi là Nguyễn Ngọc Sơn, sinh năm 1963, nhập ngũ tháng 5 năm 1978, xuất ngũ tháng 5 năm 1982. Người ta thường nghĩ trưởng thành là khi lớn tuổi hơn. Còn với tôi, trưởng thành bắt đầu từ ngày một cậu bé mười lăm tuổi khoác lên mình bộ quân phục rộng quá khổ và học cách trở thành một người lính thực thụ.


