Bài viết

Cầu nối giữa sông lửa - Người lính công binh

Đồng Tháp14/05/2026NGUYỄN THỊ LỆ HẰNG (TRƯỜNG MN BÌNH TÂN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những người lính không trực tiếp xung phong giữa tuyến đầu, nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng: họ mở đường, bắc cầu, phá bom, tạo lối đi cho cả đoàn quân tiến lên. Người ta gọi họ là lính công binh – những người đi trước cả sự sống và cái chết.

Tôi từng công tác cùng một đơn vị công binh hoạt động ở khu vực sông lớn thuộc miền Trung. Ở đó, có một người lính trẻ tên Phong. Anh ít nói, gầy nhưng nhanh nhẹn và đặc biệt rất gan dạ. Đi cùng Phong là Huy – người bạn thân thiết nhất của anh, cũng là đồng đội cùng vào sinh ra tử trong nhiều nhiệm vụ nguy hiểm.

Nhiệm vụ của đơn vị chúng tôi là bắc một cây cầu tạm qua con sông lớn để đảm bảo tuyến vận chuyển vũ khí và lương thực cho chiến trường phía Nam. Con sông đó rộng, nước chảy xiết, và đặc biệt thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.

Mỗi lần bắc cầu là một lần đối mặt với nguy cơ mất mạng.

Phong và Huy là hai người được phân công xuống nước đầu tiên để cố định cọc cầu. Công việc này cực kỳ nguy hiểm vì chỉ cần sai một bước, dòng nước có thể cuốn trôi tất cả.

Đêm hôm đó, trời tối đen như mực. Chỉ có ánh đèn mờ và tiếng nước chảy ầm ầm. Cả đơn vị làm việc trong im lặng tuyệt đối để tránh bị phát hiện.

Phong nói nhỏ với Huy:

“Nếu có chuyện gì, cậu cứ rút lên trước.”

Huy lắc đầu:

“Nói linh tinh gì vậy. Làm xong cùng lên.”

Không ai biết rằng, đó lại là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa hai người theo cách bình thường nhất.

Khi chúng tôi vừa cố định được cọc cầu đầu tiên, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Pháo sáng rực cả bầu trời, soi rõ mặt sông như ban ngày.

Tiếng bom bắt đầu rơi xuống.

Đất rung chuyển.

Nước sông bắn lên như sóng dữ.

Phong và Huy vẫn đang ở dưới nước, cố giữ dây neo cho cầu không bị cuốn trôi. Trên bờ, chúng tôi cố gắng yểm trợ bằng hỏa lực.

Một quả bom rơi xuống gần khu vực cầu.

Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên.

Cả mặt sông như bị xé toạc.

Khi khói bụi tan đi, tôi chỉ còn thấy Phong đang bám vào một khúc gỗ trôi, còn Huy thì mất hút dưới dòng nước xiết.

Phong gào lên:

“Huy! Huy ơi!”

Không có tiếng trả lời.

Anh không chần chừ, lập tức lao xuống dòng nước đang chảy xiết, mặc cho nguy hiểm vẫn còn rình rập.

Tôi hét lớn:

“Phong! Lên ngay! Nguy hiểm!”

Nhưng anh không quay lại.

Phong lặn xuống, mò tìm giữa dòng nước đục ngầu, nơi bom đạn vừa xé nát mặt sông. Sau vài phút căng thẳng, anh kéo được Huy lên khỏi mặt nước.

Huy bị thương nặng, gần như mất ý thức.

Phong vừa giữ bạn vừa bám vào dây neo, cố kéo cả hai vào bờ.

Trên bờ, chúng tôi kéo dây hỗ trợ hết sức. Nhưng dòng nước quá mạnh, mọi thứ đều rất khó khăn.

Phong hét lên:

“Giữ cầu! Đừng để nó trôi!”

Dù đang cứu bạn, anh vẫn không quên nhiệm vụ.

Sau gần một giờ vật lộn với dòng nước và bom đạn, chúng tôi đã hoàn thành việc bắc cầu tạm. Đoàn quân phía sau có thể tiếp tục hành quân.

Nhưng Huy không qua khỏi vì vết thương quá nặng và ngạt nước.

Phong ngồi bên bờ sông rất lâu. Chiếc áo ướt sũng, bàn tay run rẩy. Anh không nói gì, chỉ nhìn dòng sông đang chảy xiết như chính cuộc đời chiến tranh không bao giờ ngừng lại.

Trong túi áo Huy, người ta tìm thấy một mảnh giấy nhỏ ghi vội:

“Nếu tôi không trở về, hãy nói với mẹ tôi rằng tôi đã sống đúng như một người lính.”

Phong giữ mảnh giấy đó suốt đời.

Sau chiến tranh, mỗi lần đi qua cây cầu cũ, anh vẫn nhớ đến người bạn đã cùng mình đứng giữa ranh giới sống – chết trên dòng sông năm ấy.

Với anh, Huy không chỉ là đồng đội, mà còn là người đã cùng anh dựng nên “cây cầu của sự sống” giữa chiến tranh khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cầu nối giữa sông lửa - Người lính công binh | Câu chuyện thời hoa lửa