Cậu thiếu niên năm nào
Đêm Trường Sơn tối đặc như mực. Mưa rơi lộp bộp lên mái tăng, hòa cùng tiếng côn trùng và tiếng bom vọng từ xa. Trong ánh đèn dầu leo lét, Lâm ngồi vá lại chiếc balo đã sờn mép. Cậu là chiến sĩ trẻ nhất đại đội, mới vừa tròn mười sáu tuổi.
Ai cũng bảo Lâm nhỏ con quá để ra chiến trường. Nhưng cậu chỉ cười:
“Em nhỏ, nhưng lòng yêu nước đâu có nhỏ.”
Những ngày ấy, đơn vị của Lâm có nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn xe vượt qua “tọa độ lửa” — nơi máy bay địch đánh phá dữ dội nhất. Ban ngày phải ẩn mình trong rừng sâu, chỉ đợi đêm xuống mới dám hành quân.
Một tối cuối tháng, đoàn xe vừa tiến vào khúc cua núi thì pháo sáng bừng lên trắng xóa cả bầu trời.
“Máy bay tới!”
Tiếng bom nổ dồn dập làm mặt đất rung chuyển. Một chiếc xe chở đạn bị sa xuống hố bom ngay giữa đường. Nếu không kéo ra kịp, cả đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt và trở thành mục tiêu.
Khói bụi mù mịt. Không ai nhìn rõ đường.
Lâm lập tức cầm đèn tín hiệu lao lên phía trước. Giữa làn bom, cậu đứng ngay mép vực, liên tục vẫy đèn để hướng dẫn từng chiếc xe tránh hố sâu và vượt qua đoạn đường nguy hiểm.
Ánh đèn nhỏ bé ấy chập chờn trong mưa đạn như một đốm lửa không chịu tắt.
Chiếc xe cuối cùng vừa đi qua cũng là lúc một quả bom rơi xuống gần đó. Đất đá tung lên dữ dội, nuốt chửng cả khoảng đường nơi Lâm đứng.
Sáng hôm sau, đồng đội chỉ tìm thấy chiếc đèn tín hiệu đã méo mó nằm giữa đất đỏ.
Nhờ sự hi sinh của Lâm, toàn bộ đoàn xe an toàn tới được tiền tuyến.
Nhiều năm sau chiến tranh, những người lính già mỗi lần trở lại Trường Sơn vẫn kể về cậu thiếu niên năm nào — người đã dùng ánh sáng nhỏ bé của mình soi đường cho đồng đội đi qua thời hoa lửa.



