Câu trả lời mộc mạc của Bảy A
Sau một buổi trò chuyện với các nhà báo, câu hỏi cuối cùng được đặt ra: “Anh nghĩ thế nào về những chiến công của mình?” Nguyễn Văn Bảy im lặng một lát. Ông không trả lời ngay. Rồi ông nói: “Có gì đâu. Mình được giao nhiệm vụ thì mình làm.” Câu trả lời ngắn đến mức người hỏi có phần bất ngờ. Nhà báo hỏi tiếp: “Nhưng anh đã lập nhiều chiến công, mọi người đều rất khâm phục.” Ông cười: “Anh em ai cũng chiến đấu cả. Tôi cũng như anh em thôi.” Tôi được một người từng làm việc cùng ông kể rằng Bảy A thường không thích những lời quá hoa mỹ.

Sau một buổi trò chuyện với các nhà báo, câu hỏi cuối cùng được đặt ra:
“Anh nghĩ thế nào về những chiến công của mình?”
Nguyễn Văn Bảy im lặng một lát.
Ông không trả lời ngay.
Rồi ông nói:
“Có gì đâu. Mình được giao nhiệm vụ thì mình làm.”
Câu trả lời ngắn đến mức người hỏi có phần bất ngờ.
Nhà báo hỏi tiếp:
“Nhưng anh đã lập nhiều chiến công, mọi người đều rất khâm phục.”
Ông cười:
“Anh em ai cũng chiến đấu cả. Tôi cũng như anh em thôi.”
Tôi được một người từng làm việc cùng ông kể rằng Bảy A thường không thích những lời quá hoa mỹ.
Khi kể chuyện chiến đấu, ông nói bằng những câu rất đời thường.
Không kể mình đã gan dạ thế nào.
Không nhấn mạnh mình đã lập công ra sao.
Ông thường nhắc đến đồng đội trước.
Có lần, người ta hỏi:
“Điều gì giúp anh chiến đấu tốt như vậy?”
Ông đáp:
“Anh em tin nhau.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng phía sau bốn chữ ấy là cả một thời tuổi trẻ.
Một phi công không thể một mình làm nên một trận đánh.
Anh cần đồng đội bên cạnh.
Cần những người thợ máy chuẩn bị máy bay.
Cần người chỉ huy.
Cần những người dưới mặt đất theo dõi và hỗ trợ.
Vì vậy, khi được hỏi về thành tích cá nhân, Bảy A thường tìm cách nói về tập thể.
Tôi từng nghe một cựu chiến sĩ kể rằng có người trêu:
“Anh là anh hùng rồi, sao nói chuyện cứ như người bình thường vậy?”
Ông cười:
“Thì tôi là người bình thường mà.”
Rồi ông nói thêm:
“Anh hùng hay không thì cũng phải làm nhiệm vụ.”
Câu nói ấy rất mộc mạc.
Nhưng tôi nghĩ chính sự mộc mạc đó làm cho hình ảnh Bảy A trở nên gần gũi.
Ông không đặt mình lên cao.
Không coi những chiến công là lý do để xa cách đồng đội.
Sau buổi trò chuyện, khi mọi người đã ra về, ông lại trở về công việc thường ngày.
Chiếc máy bay vẫn cần được kiểm tra.
Người thợ máy vẫn cần làm việc.
Những chuyến bay khác vẫn đang chờ.
Bảy A vẫn là người lính của đơn vị.
Tôi ghi lại câu chuyện này vì đôi khi lịch sử được nhớ bằng những con số: số trận đánh, số chiến công, những phần thưởng được trao.
Nhưng đằng sau những con số ấy là một con người với cách nói rất giản dị.
“Được giao nhiệm vụ thì mình làm.”
Có lẽ đó chính là câu trả lời mộc mạc nhất của Bảy A.



