Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu truyện của người cựu chiến binh, nhiễm chất độc hóa học

Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng ấy – những năm tháng mà tuổi trẻ của tôi gắn liền với rừng sâu, bom đạn và cả những mất mát không thể nào quên.

Thái Nguyên17/03/2026Lường Thanh Trúc (Cường Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng ấy – những năm tháng mà tuổi trẻ của tôi gắn liền với rừng sâu, bom đạn và cả những mất mát không thể nào quên.

Ngày lên đường nhập ngũ, tôi mới tròn hai mươi. Mẹ tôi khóc, còn cha thì chỉ lặng lẽ vỗ vai, dặn một câu: “Đi đi con, giữ lấy nước.” Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “giữ nước”, chỉ biết rằng mình phải đi, như bao thanh niên khác trong làng. Chúng tôi hành quân xuyên rừng Trường Sơn. Rừng khi đó xanh lắm, nhưng cũng đầy hiểm nguy. Máy bay địch rải chất độc hóa học xuống từng cánh rừng, từng con suối. Có những ngày, lá cây rụng sạch, đất khô nứt nẻ, không một tiếng chim. Chúng tôi vẫn phải đi, vẫn phải sống, ăn những gì còn lại, uống nước từ những con suối mà chính chúng tôi cũng không biết có còn an toàn hay không. Tôi còn nhớ một trận đánh ở vùng giáp ranh. Đêm đó mưa lớn, đất trơn, súng ướt. Chúng tôi nằm phục dưới hầm, chờ lệnh. Khi tiếng súng nổ ra, cả không gian như rung chuyển. Đồng đội tôi – thằng Lâm, cùng quê – trúng đạn. Nó chỉ kịp nắm tay tôi, nói nhỏ: “Tao không về được rồi… mày về nói với má tao…” Câu nói dở dang, tay nó buông xuống. Tôi không khóc được lúc đó, chỉ thấy trong lòng như có cái gì vỡ ra.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về, nhưng không còn là chàng trai năm xưa nữa. Cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu lạ: mệt mỏi, đau nhức, rồi bệnh tật kéo dài. Bác sĩ nói đó là hậu quả của chất độc hóa học mà tôi đã phơi nhiễm trong những năm ở rừng. Những đêm trái gió trở trời, vết đau lại nhức nhối. Nhưng đau hơn cả là khi nhìn thấy con cháu mình cũng mang trong người những ảnh hưởng mà tôi vô tình truyền lại. Có lúc tôi tự hỏi: giá như ngày ấy… nhưng rồi lại thôi. Bởi nếu được chọn lại, có lẽ tôi vẫn sẽ lên đường. Giờ đây, khi đã là một cựu chiến binh, tôi không kể câu chuyện này để nói về nỗi đau, mà để nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, và cả những di chứng kéo dài suốt một đời người. Và tôi chỉ mong rằng, thế hệ sau sẽ không bao giờ phải sống trong những ngày tháng như chúng tôi đã từng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu truyện của người cựu chiến binh, nhiễm chất độc hóa học | Câu chuyện thời hoa lửa